"Chắc là thân phận thật." An Tri Hạ không chắc chắn: "Nhưng gần đây ảnh bận lắm." Không chừng... An Tri Hạ nhíu mày.
"Cái gì mà chắc là?" An Lê Sơ bất mãn: "Anh cảnh cáo em, những lúc khác thì thôi, nhưng ngày hôm đó nhất định phải là bản thân hắn. Nếu là người khác, anh không để yên đâu."
"Được rồi được rồi, em nhất định sẽ chuyển lời đầy đủ cho anh ấy mà." An Tri Hạ cười gượng, trong lòng lại có chút lo lắng, cô lén cúi đầu gửi tin nhắn.
Thế nhưng nhìn vào danh sách không có hồi âm, cô lại gửi tiếp tin cho mấy tài khoản mới kết bạn gần đây.
Đáng tiếc là tất cả đều như đá chìm đáy biển. Ngay cả tài khoản hôm qua còn nồng nhiệt trò chuyện với cô sau khi rời nhà, hôm nay cũng hoàn toàn không liên lạc được. Xem ra những tài khoản đó đều bị hủy sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
An Tri Hạ thở dài, chẳng còn cách nào khác, nghề nghiệp đặc thù là vậy. Muốn gặp mặt không chỉ phải lén lút mà còn phải cải trang, nếu không phải cô nhạy cảm, có khi mấy lần trước đã không nhận ra rồi.
Trước đây sao cô không phát hiện bạn trai mình có tư chất như Đại Vũ nhỉ, rõ ràng ở ngay bên cạnh mà cứ làm như không quen biết.
(Đại Vũ: Ý nói người luôn tránh né, như Đại Vũ 3 lần đi ngang nhà mà không vào trong điển tích Trung Quốc.)
An Tri Hạ thấy bực mình, nếu không phải mỗi lần anh ấy đều nghe lời cô răm rắp như trước, cô cũng bắt đầu nghi ngờ mình nhận nhầm người rồi.
"Ting."
Tiếng báo tin nhắn đặc biệt vang lên khiến An Tri Hạ lập tức tỉnh táo, vui mừng nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Lẫm: [Được rồi bảo bối, hôm đó anh sẽ cố gắng về kịp (hôn hôn).]
[Không được cải trang nha, người nhà em sẽ giận đó.] An Tri Hạ lập tức nhắn lại.
Lẫm: [Được chứ, anh sẽ dùng dáng vẻ chân thật và đẹp trai nhất để gặp em, không để em chịu bất kỳ ấm ức nào. À bảo bối, giờ em đang trên đường về nhà hả? Đi xe buýt à? Tuyến 54?]
Câu này khiến mắt An Tri Hạ lóe sáng, hơi thở khựng lại. Cô khẽ ngửi ngửi, mùi hương quen thuộc lờ mờ trong không khí khiến cô theo phản xạ nghiêng người, dùng khóe mắt liếc về phía sau: [Dạ, sao anh biết?]
[Em quên rồi à? Anh từng nói rằng cho dù em ở đâu, đang làm gì, chỉ cần anh muốn, đều có thể biết được.]
[Giỏi ghê ha.] An Tri Hạ bĩu môi, lại liếc ra sau thêm lần nữa để xác định vị trí.
Hừ, rõ ràng ở ngay sau lưng cô mà còn giả bộ không quen biết! Đây cũng không phải lần đầu tiên.