Bóng lưng Thẩm Hành Nguyên che khuất cả cành cây nơi tầm mắt nàng, Kỷ Thanh Lê thở hắt ra một hơi, mãi mới tìm lại được giọng nói, nàng lí nhí hỏi: "Vậy... ngươi muốn thế nào?"
Thẩm Hành Nguyên nhìn chằm chằm nàng hồi lâu. Ánh mắt hắn lướt từ những lọn tóc rối bên má đến làn môi bị nàng cắn chặt đến đỏ bừng, nhìn mãi đến khi hàng mi của Kỷ Thanh Lê bắt đầu run rẩy, hắn mới khẽ nhếch môi:
"Hiện giờ ta vẫn chưa nghĩ ra."
Hắn nhàn nhã đi vòng quanh Kỷ Thanh Lê, cười cợt đầy ẩn ý: "Vả lại chuyện tẩu tính kế để bám lấy Thẩm gia, mong ước trèo cao thì ai ai cũng biết, nên hôm nay không cho tẩu vào kho quân dụng cũng chẳng có gì phải tức giận cả. Nói cho cùng, tẩu vào cửa bằng cách chẳng mấy vẻ vang, Thẩm gia ta chịu diễn tròn vai với tẩu đến nước này đã là đã nể mặt tẩu lắm rồi."
Kỷ Thanh Lê nghe mà nhíu chặt đôi mày, bấy giờ nàng mới biết thì ra sau lưng Thẩm Hành Nguyên lại nghĩ về nàng như vậy. Chuyện "tính kế trèo cao" hoàn toàn là lời bịa đặt, khổ nỗi nhược điểm lại đang nằm trong tay hắn, nàng muốn phản bác cũng chẳng biết phải nói sao.
Cân nhắc hồi lâu, nàng đành ngậm đắng nuốt cay, lẳng lặng dời mắt đi chỗ khác, không muốn nhìn bộ dạng mỉa mai của hắn thêm nữa.
Dưới nắng hè, nàng lẳng lặng chịu đựng, vẻ cao ngạo của một vị trưởng tẩu lúc trước nay chẳng còn chút nào, chỉ thấy một sự cam chịu và tĩnh lặng đến kỳ lạ. Dù cảm nhận rõ ác ý của Thẩm Hành Nguyên, nàng cũng không hề phản kháng, hệt như một nắm bông mặc người nhào nặn.
Thế nhưng chỉ cần hắn vươn tay chạm vào là nàng lại run lên cầm cập. Dẫu vậy, để giữ kín bí mật, nàng vẫn cắn chặt răng, không để lọt ra một tiếng động nào.
Dáng vẻ nhẫn nhục ấy lại càng khiến Thẩm Hành Nguyên khinh miệt: "Ở đây không có người ngoài, tẩu còn diễn kịch cho ai xem. Yên tâm đi, miệng ta kín lắm, chẳng phải tẩu đã nắm tay ta lâu như thế mà ta vẫn chưa hé môi với ai đó sao?"
"Còn chuyện vào kho quân dụng thì tẩu đừng mơ nữa. Chắc tẩu cũng đã gặp vị biểu tiểu thư kia rồi chứ? Chẳng mấy ngày nữa đâu, không chỉ là cái kho này, mà ngay đến hai tiếng “tẩu tẩu”, e là chúng ta cũng phải dành để gọi người khác rồi."
Người nãy giờ vẫn im như thóc bỗng lặng người đi, nàng thảng thốt: "Ngươi nói vậy là ý gì?"
"Nghĩa trên mặt chữ thôi. Phu quân của tẩu sắp có thêm thϊếp thất di nương, còn ta sắp có thêm một vị tẩu tẩu mới."
Thẩm Hành Nguyên rũ mắt nhìn Kỷ Thanh Lê. Thấy nàng cắn môi đến sưng tấy, hàng mi run rẩy như sắp trào nước mắt, trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi ganh ghét kỳ quặc.
Hắn nói bao nhiêu lời khó nghe nãy giờ thì nàng nhẫn nhịn không nói một câu, vậy mà vừa nhắc đến chuyện Thẩm Hoài Tự sắp nạp thϊếp vào cửa, nàng đã phản ứng dữ dội đến thế. Chẳng lẽ việc bị hắn nắm thóp lại không quan trọng bằng chuyện một kẻ còn chưa về làm thϊếp kia sao?
"Tẩu có thể dùng mưu kế để gả vào Thẩm gia, thì cô nương kia sao lại không thể? Từ ngày tẩu bước chân vào đây, mẫu thân đã luôn muốn tìm người thay thế tẩu rồi, chẳng lẽ tẩu không biết?"
"Chủ mẫu cũng luôn cho rằng ta trèo cao để tính kế phu quân sao?"
"Chứ còn gì nữa." Thẩm Hành Nguyên vươn tay, định gạt đi giọt nước mắt đang chực trào trên hàng mi nàng.
Nhưng tấm lưng mảnh khảnh ấy đã lướt qua nhanh như một chú cá nhỏ, chỉ có vài sợi tóc thoảng qua mu bàn tay hắn, mang theo cảm giác ngứa ngáy li ti. Kỷ Thanh Lê chẳng thèm nhìn hắn lấy một lần, chỉ để lại một câu cáo từ rồi vội vã bỏ đi.
...
Cái gì vậy chứ?