Chương 8: Hiểu lầm sao?

Kỷ Thanh Lê chớp mắt thất vọng. Giây tiếp theo, tiếng của Thẩm Hoài Tự từ bên trái nàng vang lên, trầm thấp mà rõ ràng, chỉ vài câu đã khiến tiếng trêu ghẹo quanh đó lắng xuống.

“Nàng vào trước đi.” Hắn đặt tay lên vai nàng, dẫn nàng bước vào.

Kỷ Thanh Lê cúi đầu. Qua khe khăn voan, nàng liếc xuống, chỉ thấy bàn tay đang đan chặt lấy tay mình: áo lam, ủng thêu kỳ lân.

Giọng nói khi nãy phát ra từ bên trái.

Nhưng bàn tay nàng... lại đang nắm chặt người đứng bên phải.

Thì ra người nàng nắm nhầm khi ấy... không phải Thẩm Hoài Tự, mà là người khác. Khung cảnh lúc ấy hỗn loạn, mọi người ầm ĩ, nên không ai phát hiện sự nhầm lẫn hoang đường kia.

Tim nàng lúc ấy như nổi trống, vội vã buông tay người nọ.

Nàng biết bản thân phạm sai lầm, vừa xấu hổ vừa sợ hãi, không dám nhìn xem đã nắm trúng ai. Càng không dám để việc này bị lan ra, sợ khiến Thẩm Hoài Tự tức giận.

Nàng ôm nỗi lo ấy suốt mấy ngày, thấy không ai nhắc đến, dần dần cũng cho là đã trôi vào quên lãng.

Đến bây giờ nghe lời châm chọc của Thẩm Hành Nguyên, nàng mới biết, hóa ra người đó chính là hắn.

Gương mặt Kỷ Thanh Lê nóng bừng, môi khẽ mím, trong lòng bất an, không biết nên đáp thế nào.

Giờ mới biết chột dạ sao?

Thẩm Hành Nguyên khoanh tay trước ngực, đánh giá nàng từ trên xuống dưới

“Sao thế? Sao không thấy tẩu còn nhắc đến chuyện phu thê tình thâm nữa. Hay là... tất cả đều là lỗi của ta.”

Kỷ Thanh Lê mấp máy môi, khó khăn lắm mới thốt nên lời:

“Ngày đó... chỉ là hiểu lầm. Ta nhận nhầm người.”

Hiểu lầm sao?

Trong đầu Thẩm Hành Nguyên bỗng hiện lại cảnh nàng siết tay hắn, giọng run run nũng nịu, thái độ như thể chỉ muốn làm hắn mềm lòng.

Nghĩ đến giờ, hắn chỉ thấy nực cười và châm chọc.

Nữ tử này có chút thông minh, nhưng tâm tư lại nông cạn đến khó tin. Ngay cả một lời nói dối cũng chẳng buồn chuẩn bị. Chẳng lẽ đến tay phu quân mình nàng còn phân không biệt được?

Nàng nghĩ ai cũng dễ bị nàng dắt mũi hay sao?

Hắn từ lâu đã biết nàng là hạng người gì.

Hắn cũng đã biết trong phủ có người bắt gặp nàng đánh rơi rơi khăn, bị nghi ngờ tư thông với thái giám. Khi mọi người xôn xao bàn tán, chính huynh trưởng hắn - Thẩm Hoài Tự - đã mở miệng cứu nàng một phen.

Kỷ Thanh Lê chỉ vì lỡ lời một câu, vô tình kéo theo những tin đồn thất thiệt, khiến người ngoài hiểu lầm rằng giữa nàng và Thẩm Hoài Tự có điều mờ ám.

Ngay cả chuyện năm xưa Thẩm gia và Kỷ gia có hôn ước cũng bị người ta lôi ra bịa đặt, nói rằng Thẩm Hoài Tự bị ép buộc nên mới đành lòng cưới nàng.

Mới gả vào cửa đã chẳng chịu an phận, vừa nãy còn nóng lòng quyến rũ, cố tình nắm lấy tay hắn không rời. Loại người phẩm hạnh thấp kém như thế, rốt cuộc còn ở đây giả bộ hiền thục cho ai xem.

Thẩm Hành Nguyên không dễ gì mắc mưu, lại càng không định bỏ qua cho nàng dễ dàng như vậy: "Hiểu lầm sao? Vậy tẩu thử nói xem, nếu Thẩm Hoài Tự biết được trong ngày tân hôn, thê tử mới cưới của huynh ấy vì "hiểu lầm" mà nhận nhầm rồi nắm tay người đàn ông khác, không biết trong lòng huynh ấy sẽ nghĩ thế nào nhỉ?"

Sắc mặt Kỷ Thanh Lê càng thêm nhợt nhạt, ống tay áo bị nàng siết chặt đến nhăn nhúm. Đôi mắt nàng không dám nhìn thẳng vào Thẩm Hành Nguyên, chỉ biết lơ đãng nhìn về phía cành cây đang vươn qua tường dưới hiên vắng.

"Ta đoán chắc chắn chẳng phải ý nghĩ tốt đẹp gì đâu. Đến lúc đó, bao công sức tẩu tính kế để trèo cao đều sẽ đổ sông đổ biển, chẳng những không xơ múi được gì, khéo còn bị đuổi khỏi Thẩm gia ấy chứ."

"Tẩu tẩu, tẩu chắc cũng không muốn để huynh trưởng biết chuyện này đâu nhỉ?"