Chương 7: Sao tẩu lại nắm tay ta

Thiếu niên có mái tóc dày đen nhánh, đuôi mắt sắc như dao, ánh nhìn cứ như đang dò xét con mồi sắp sa lưới.

Đó chính là thứ đệ của Thẩm Hoài Tự - Thẩm Hành Nguyên.

Nghe nói sau khi Hoài Tự bắt đầu học chữ, hắn được lão phu nhân đưa về nuôi dưỡng, ngày đêm dùi mài kinh sử. Dương thị vì vậy sinh bất mãn, bèn giữ con thứ là Thẩm Hành Nguyên bên cạnh, không cho bất kỳ ai nhúng tay. Một người bị quản thúc nghiêm khắc, một người được nuông chiều đến hư hỏng, hai hài tử, hai tính cách hoàn toàn đối lập.

Tuy cùng tuổi nhưng tính cách vẫn chưa chín chắn. Thẩm Hành Nguyên cực kỳ không ưa nàng, nên mỗi lần gặp mặt đều tỏ vẻ ghét bỏ.

Đã không vào được kho viện, nàng cũng chẳng muốn dây dưa thêm. Kỷ Thanh Lê khẽ nghiêng người, định rời đi.

Ai ngờ Thẩm Hành Nguyên dịch chân, dùng thân mình chắn ngang lối đi:

“Chỉ một câu mà cũng muốn đuổi ta đi?”

Hành lang dài chật hẹp, nàng bị ép đến không còn đường lui, đành ngẩng đầu nhìn hắn.

Ánh mắt nàng lấp lánh dưới nắng, mang sắc nâu nhạt tựa nước hồ thu. Khuôn mặt nàng trắng mịn, như chỉ cần một cái chạm nhẹ là có thể cảm nhận được làn da mềm mại ấy.

Thẩm Hành Nguyên nhìn thấy, lại càng thêm khinh thường.

Kỷ Thanh Lê vẫn giữ vẻ ngây thơ, thành thật, như thể lúc nào nàng cũng mang dáng dấp nhu mì, khiến người ta vừa mềm lòng lại vừa dễ sinh nghi.

Kỳ thật, người dùng đủ mọi tâm cơ bỉ ổi để tính kế bước vào Thẩm gia thì lời nói hay hành xử cũng kỳ quái đến mức khiến người ta khó chịu.

Nhìn nàng bày ra vẻ mặt tội nghiệp, như thể chỉ cần buông lời nặng nhẹ một chút là đã khiến nàng phải chịu muôn vàn tủi nhục. Lại còn len lút lợi dụng cái vẻ ngoài trong sáng, vô hại ấy để làm người ta mềm lòng. Chỉ cần nàng thở than một tiếng, làm nũng vài lời là có thể khiến kẻ khác cam tâm nghe theo sự sai khiến?

Trừ huynh trưởng ra, nàng còn lừa gạt được bao nhiêu người nữa?

“Ta chỉ nói sự thật thôi mà, sao tẩu tẩu lại vội vàng bỏ đi như vậy? Chẳng lẽ trong lòng có điều gì giấu diếm hay sao?”

Kỷ Thanh Lê nghiêm giọng:

“Không có gì giấu diếm cả. Chỉ là lời ngươi vừa nói không dễ nghe. Ta và huynh trưởng ngươi là phu thê, tình cảm rất tốt, sao có thể xem như người ngoài.”

Thẩm Hành Nguyên bật cười lạnh, cúi giọng:

“Vậy nếu tình cảm đã sâu đậm như thế, sao hôm thành hôn, tẩu tẩu lại nắm nhầm tay ta?”

Nghe hắn nói những lời đó, nàng bỗng khựng lại. Chỉ một giây sau, dưới ánh mắt của hắn, đôi tai nàng như bốc lửa, đỏ đến mức kiều diễm lạ thường. “Ngươi đang nói bậy gì thế.”

Biểu cảm hoảng hốt của nàng quá mức rõ ràng. Ánh mắt Kỷ Thanh Lê run lên, càng khiến Thẩm Hành Nguyên thêm xác định.

“Thế nào? Lúc trước là tẩu chủ động nắm lấy, giờ lại vờ như chẳng quen biết ta sao?”

Kỷ Thanh Lê nghẹn lời, bàn tay nắm chặt tay áo, nơm nớp lo lắng.

Hôm thành hôn ấy... nàng quả thực đã nắm nhầm người

Hôm ấy tiếng chúc mừng vang lên khắp bốn phía, khăn voan trùm kín khiến nàng chẳng nhìn rõ được gì. Bị người đẩy mạnh vào phòng, nàng loạng choạng suýt trẹo chân, theo bản năng đưa tay vịn lấy người bên cạnh.

Người kia đứng bất động. Ổn định lại thân hình, nàng cho rằng đó là Thẩm Hoài Tự.

Nàng vốn ít khi bị nhiều người vây quanh đến vậy, lại bị nhìn chằm chằm không dứt, trong lòng càng thêm bối rối bất an. Vì thế nàng càng siết chặt bàn tay kia, giọng nhỏ đến mức như muỗi kêu:

“Phu quân… ta hơi sợ.”

“Ta vào trước đợi chàng. Chàng theo vào sau, được không?”

Bàn tay kia để mặc nàng siết lấy, đầu ngón tay nàng khẽ chạm vào lòng bàn tay thô ráp như đã quen luyện kiếm, nhưng người ấy lại không đáp một lời.