Câu trả lời của nàng chặt chẽ, không lộ một chút kẽ hở nào. Dương thị hơi nhấc cằm, trên mặt giả ý hòa hoãn:
“Như vậy thì tốt. Ngươi quản hậu viện cũng đã một thời gian rồi, nay đúng là lúc nên tự mình giữ một phần việc. Chuyện này mà làm tốt, ta sẽ yên tâm giao cả hậu viện cho ngươi.”
Nghe đến đây, ánh mắt Kỷ Thanh Lê liền sáng ngời.
Dương thị lại lập tức quay đi, cố né tránh chiếc muôi nàng đưa tới:
“Chỉ là tin tức bên ngoài nhanh nhạy, mấy nha hoàn giữ cửa của ngươi phải dặn dò cẩn thận chút. Bằng không sau này Hoài Tự ngủ cũng không yên. Hôm qua y có về không?”
Quý tộc trọng chuyện con nối dõi tông đường. Kỷ Thanh Lê im lặng, Dương thị cười lạnh:
“Lại không về?”
“Ngươi gả vào đây cũng lâu rồi. Ta không vội, nhưng cũng không thể chờ mãi mà chẳng thấy gì như này. Ngay cả Duệ Nhi còn biết đau lòng cho Hoài Tự, thế mà ngươi...”
Bát yến trong tay nóng rực, Kỷ Thanh Lê nén thở bưng chặt, không nói một lời.
Bị mắng mà im lặng giả như đang lắng nghe - chuyện ấy nàng đã quen từ thuở còn ở Kỷ gia. Làm mãi thành quen, thành thạo đến mức chẳng còn thấy phiền lòng nữa.
Bị mắng nửa buổi, đến khi rời khỏi căn phòng kia, đầu ngón tay nàng vẫn nóng bừng, đỏ ửng cả lên.
Xuân Lan đau lòng, nhẹ nhàng xoa tay nàng:
“Thôi bỏ đi. Chuyện vị biểu tiểu thư kia vẫn ở trong phủ là chuyện không thể thay đổi. Chỉ là phu nhân lúc nào cũng bắt bẻ lời người nói, bình thường đừng nhắc tới, nhất là trước mặt vị biểu cô nương kia.”
Nói tới nói lui vẫn là chuyện phòng thất và con nối dõi. Kỷ Thanh Lê buồn bã cúi nhìn đầu ngón tay đỏ ửng:
“Cũng phải... đúng là không thể chậm trễ nữa. Chiều nay ngươi tìm người mang canh bổ qua phủ đưa cho hắn. Nói rằng mấy hôm rồi hắn không về nhà, ta mong hắn sớm trở lại.”
Hôm nay... hôm nay nàng nhất định phải tìm cách giữ Hoài Tự lại, thế nào cũng phải làm cho xong.
Xuân Lan sững người, rồi khẽ gật đầu.
Kỷ Thanh Lê đứng chịu gió thổi một lúc lâu, chờ gương mặt hết nóng, mới chỉnh lại mũ choàng rồi bước về phía kho viện.
Dương thị đã chịu nới tay giao việc, thế nên trước mắt nàng chỉ cần làm cho tốt mấy chuyện này là đủ.
Việc gấp nhất là tự mình kiểm kê lại danh mục lễ vật, tuyệt đối không được sai sót gì khi gửi sang Trấn Quốc Công phủ.
Không ngờ vừa đến cửa đã bị chặn lại. Quản gia lên tiếng:
“Thiếu phu nhân xin dừng bước. Nơi này đã bị khóa lại rồi.”
Kỷ Thanh Lê nhìn y, không hề nổi giận:
“Ta đến để đối chiếu lễ vật gửi sang Trấn Quốc Công phủ. Vừa rồi cũng đã nói với mẫu thân rồi.”
Quản gia nghe vậy chỉ biết cười khổ. Nhưng chẳng phải đây là lời Dương thị dặn sao? Tuyệt đối không để Kỷ nương tử được thỏa ý.
“Phu nhân, xin trở về.”
Kỷ Thanh Lê sững sờ, còn chưa kịp mở miệng thì phía sau vang lên một giọng thiếu niên nhàn nhạt, đầy lười biếng:
“Không nghe thấy sao? Nơi này không cho người ngoài vào.”
Nàng khựng lại. Làn gió ấm áp vẫn còn trên mặt, nhưng đáy mắt nàng thấp thoáng dao động. Nàng không muốn quay đầu.
Nhưng người ấy lại cố tình tiến đến gần, như muốn ép nàng phải nhìn hắn. Thiếu niên chỉ mặc một chiếc trường bào đỏ rực giữa trời đông giá lạnh, bên hông đeo ngọc bội và túi gấm tinh xảo, toàn thân toát lên vẻ kiêu quý. Khuôn mặt vừa giống, lại vừa không giống Thẩm Hoài Tự. Hắn áp sát nàng, khẽ cười:
“Sao tẩu tẩu lại trốn ta?”