Chương 5

Gương mặt nàng thuần khiết, chỉ có đôi môi là tươi tắn như được nước suối gột rửa. Chiếc cằm nhỏ nhắn ẩn khuất sau lớp lông áo ấm áp. Dù cố gắng duy trì vẻ đoan trang, nghiêm cẩn, nàng vẫn toát lên nét dịu dàng, mềm mại như nhung.

Đáng tiếc, nàng càng xinh đẹp, Dương thị lại càng không thích , chỉ cảm thấy nàng dựa vào khuôn mặt để bám cành cao, thật đáng khinh bỉ.

Đợi nàng đứng ngoài cửa một lúc, gió thổi đến mức mặt nàng tái nhợt, Dương thị mới miễn cưỡng gật đầu: “Đến rồi thì ngồi đi.”

Kỷ Thanh Lê khẽ ho hai tiếng, trong lòng Dương thị càng thêm khó chịu: “Nhìn cái bộ dạng ốm yếu của ngươi mà xem, cứ như sắp đổ gục đến nơi rồi! Người ngoài không biết lại tưởng ta đối xử khắc nghiệt với ngươi.”

“Thanh danh của ngươi khi mới gả về đã chẳng mấy trong sạch, giờ lại muốn mang thêm tiếng xấu như thế, ta đây không gánh nổi đâu.”

“Ta...”

Dương thị đặt chén trà xuống, lại nói: “Có phải những việc ta giao cho ngươi quá nhiều, khiến ngươi làm không nổi không?”

“Chuyện ở Trấn Quốc Công phủ ngươi cần phải tìm hiểu cặn kẽ. Trấn Quốc Công từ trước đã có chút duyên phận với Lão phu nhân, lần gặp mặt này không thể có sơ suất. Ngươi đã sắp xếp đâu vào đấy chưa?”

Kỷ Thanh Lê khựng lại.

Trước khi nàng gả tới, đích huynh từng cố ý nhắc nhở, giao cho nàng hai nhiệm vụ quan trọng.

Một là phải nhanh chóng nắm giữ quyền quản lý nội vụ, hai là phải giữ lấy trái tim Thẩm Hoài Tự, tốt nhất là sớm có con, như vậy cuộc sống của nàng mới được an ổn.

Ở Kỷ gia, người thật lòng quan tâm nói chuyện với nàng không nhiều, nên hai lời dặn này nàng ghi nhớ như là như bảo bối, ngày nào mở mắt ra cũng cố gắng làm theo.

Nhưng quyền quản lý nội vụ thật sự quá khó khăn. Mỗi lần Dương thị giao việc xong lại không thực sự trao quyền quản lý cho nàng, chỉ tuyên bố muốn nàng thích nghi dần dần, khiến nàng cứ mãi quay cuồng bận rộn.

Nếu lúc này nàng nói một câu không làm nổi, e rằng Dương thị sẽ lập tức lấy cớ đó giáo huấn nàng một trận, thậm chí cơ hội thích nghi cũng sẽ chẳng còn.

Kỷ Thanh Lê mím môi, trịnh trọng đáp: “Đa tạ mẫu thân quan tâm, những việc hai hôm nay ta đã xử lý gần xong rồi. Danh sách quà cũng đã nghĩ xong, lát nữa ta sẽ đến nhà kho đối chiếu lại một lần nữa.”

"Chỉ là ban đêm gió lớn quá nên ta không ngủ ngon thôi.”

Nàng đứng dậy, bước đến chỗ nha hoàn và nhận lấy chén súp yến kia: “Để ta làm.”