Chương 3

Với thân phận của Thẩm Hoài Tự, việc cưới thê tử không thể nào lưu lạc đến mức phải cưới một thứ nữ. Người đời không rõ bí mật bên trong, lại càng ở sau lưng bàn tán không biết thứ nữ kia đã dùng thủ đoạn gì mà bám được cành cao nhà họ Thẩm.

Ngay Kỷ Thanh Lê cũng không rõ ràng, nàng cứ hồ đồ gả tới Thẩm gia, trở thành chính thê của Thẩm Hoài Tư. Cuộc sống cũng vì thế mà trở nên tốt hơn nhiều.

Bằng không, Kỷ gia chắc chắn sẽ không đời nào tìm cho nàng một mối lương duyên tốt đẹp. Thậm chí, nàng rất có thể sẽ bị ép gả cho tên thái giám đã nhặt được chiếc khăn kia, và bị buộc phải cam chịu tủi nhục hết năm này đến năm khác.

Xét cho cùng, việc gả cho Thẩm Hoài Tự hoàn toàn là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống, là nàng đã chiếm được món hời.

Cho nên, khi người khác nói nàng bám cành cao, nàng chỉ thấy mặt mình nóng lên, không nói được lời phản bác nào. Nàng nghiêm túc lắng nghe người khác "thầm thì" về mình, trong lòng thầm tính toán phải nỗ lực làm tốt những việc mà một người thê tử nên làm.

Trong việc chung sống, Thẩm Hoài Tự vốn tính tình lãnh đạm lại bận rộn công vụ, vì thế nàng phải chu toàn mọi việc, chăm sóc tỉ mỉ từng nhu cầu hằng ngày của hắn.

Nhưng việc viên phòng là điều nàng không thể thực hiện được chỉ bằng cách ngồi đó suy nghĩ.

Năm mới sắp đến mà việc này vẫn chưa hoàn thành, nỗi bất an và lo lắng trong lòng Kỷ Thanh Lê ngày càng tăng. Nàng thở dài, chỉ thầm nghĩ: [Chờ Thẩm Hoài Tự trở về, nàng nhất định phải nắm lấy cơ hội.]

Không ngủ được, Kỷ Thanh Lê liền bảo Xuân Lan mang danh sách quà tặng mình đã chuẩn bị ra. Nàng muốn đối chiếu lại một lượt.

“Tiểu thư nên đi nghỉ sớm thôi. Nửa năm qua đã có biết bao chuyện phải lo toan, lại còn ngày ngày dậy sớm thỉnh an lão phu nhân, thân thể người sao chịu nổi?”

Kỷ Thanh Lê nghe xong, chớp mắt, tóc mái cong cong dán vào cằm, chân thành đáp: “Ta có thể chịu được.”

“Việc này đã tốt hơn rất nhiều so với những ngày ở Kỷ gia rồi. Dù có coi là trả thù đi chăng nữa, cũng vẫn là một món hời."

“Trước khi mẫu thân qua đời đã dặn dò ta sau này đừng làm thϊếp, phải đường đường chính chính gả cho người ta làm chính thê, làm chủ mẫu. Giờ ta đã gả vào nhà họ Thẩm, có thể làm được những việc đó, ta đã rất mãn nguyện rồi.”

Xuân Lan cứng họng, không biết phải trả lời ra sao.