Chương 24: Có lòng

Ngày thường mỗi khi Dương thị dùng trà hay dùng canh, chẳng phải đều do một tay Kỷ Thanh Lê múc từng muỗng đút cho thị đó sao?

Dương thị nghe xong lời này, sắc mặt tái đi vài phần, nhưng cũng chẳng dám tự nhận mình là người được ám chỉ, chỉ đành gượng cười đầy miễn cưỡng: “Mẫu thân, con bé cũng có tấm lòng hiếu thảo. Ngày thường muốn tận hiếu mà không dám làm phiền người, nên mẫu thân hãy cứ cho con bé chút cơ hội để thể hiện tâm ý.”

Hương trà dịu nhẹ thoảng qua, lão phu nhân khẽ nhấp một ngụm, thần sắc khó đoán định: “Thế này mà gọi là hiếu thảo sao? Kỷ thị là trưởng tức, không nên làm những việc vặt vãnh thiếu chuẩn mực như thế. Huống hồ những vị quý nhân trong cung được hầu hạ cẩn thận như vậy thì cũng thôi đi, chứ ở Thẩm gia này, làm gì có ai quý giá đến mức ấy đâu?”

Gương mặt Dương thị lúc xanh lúc đỏ vì hổ thẹn, nhưng lão phu nhân chẳng buồn để ý tới, y nói tiếp: “Mấy món điểm tâm này ngon đấy, cũng là do Hoài Tự tìm đầu bếp Tô Châu về làm sao?”

“Bẩm lão phu nhân, là do chính tay tôn tức làm ạ.”

Thẩm Hành Nguyên liếc mắt nhìn qua những món điểm tâm trông có vẻ bình thường không chút cầu kỳ kia, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như băng. Trong bóng tối, hắn liếc nhìn Kỷ Thanh Lê một cái, thấy thần sắc nàng chợt trở nên dịu lại:

“Di nương của tôn tức cũng là người Giang Nam. Khi còn nhỏ, để dỗ tôn tức ăn cơm, y thường dày công xuống bếp chuẩn bị, tôn tức mưa dầm thấm lâu nên cũng học được đôi chút.”

“Con có lòng đấy.”

Mắt thấy lão phu nhân khen ngợi Kỷ Thanh Lê, trong lòng Dương thị không khỏi khó chịu. Lão phu nhân vốn xuất thân là thiên kim khuê các, nửa đời người đã khắc chữ “Lễ” vào tận xương tủy. Ngay cả ma ma, nha hoàn thân cận của y, đi đứng cử chỉ đều vô cùng quy củ, lẽ ra y không nên vừa mắt lối hành xử của hạng thứ nữ như Kỷ Thanh Lê mới đúng.

Đang lúc Dương thị toan tính thì Thẩm Hành Nguyên đã khom lưng, dựa hẳn người vào lưng ghế, lười nhác lên tiếng:

"Tẩu tẩu thật có lòng, điểm tâm này chỉ dâng tổ mẫu nếm, chẳng lẽ chúng ta lại không có lộc ăn hay sao?"

Hắn nhìn nàng chằm chằm, rõ ràng câu nói đó là dành riêng cho nàng nghe.

Dương thị định nói gì đó lại thôi, liền đổi giọng mượn cơ mách lẻo: “Tẩu tẩu con là vì sốt sắng quan tâm lão phu nhân nên mới không chu toàn, lỡ quên mất vẫn còn chúng ta ở bên cạnh ấy thôi.”

“Chúng ta làm sao quan trọng bằng tổ mẫu của con được. Gan con cũng càng ngày càng lớn rồi, đồ của tổ mẫu mà cũng muốn tranh giành là sao?”

Kỷ Thanh Lê khẽ nheo mắt, ra hiệu cho nha hoàn bày hộp đồ ăn ra: “Nhị công tử nói đùa rồi, chỉ là lớn nhỏ có thứ tự, con chưa kịp lấy ra thôi ạ.”

Thẩm Hành Nguyên lại vờ như không nghe thấy, tiến lại đứng bên cạnh lão phu nhân: “Phải, phải, mẫu thân nói rất đúng. Lớn nhỏ có thứ tự, vẫn chưa đến lượt con, con xin bồi tội với tổ mẫu.”

“Thôi đi, xon muốn ăn muốn uống thì ai thèm cản.”

Kỷ Thanh Lê cảm thấy mình bị gạt ra ngoài một cách vô hình, nàng tự hiểu rõ Thẩm Hành Nguyên cố tình làm vậy cho nàng xem. Tuy nhiên, trước đây khi còn ở Kỷ gia thỉnh an chủ mẫu, chuyện thế này nàng đã gặp không ít. Hiện giờ ít ra còn có cái ghế để ngồi, nàng cũng chẳng mấy giận hờn, chỉ khẽ nhíu mày nghĩ Thẩm Hành Nguyên thật là phiền phức.

Ngày ấy lẽ ra không nên dắt nhầm người. Dù có dắt nhầm ai đi chăng nữa, cũng vẫn tốt hơn là dắt trúng Thẩm Hành Nguyên.

Trong lúc Kỷ Thanh Lê mải suy nghĩ mông lung, dáng ngồi của nàng vô thức lơi lỏng đôi chút. Ma ma đứng bên cạnh liếc nàng một cái, giơ tay nhắc nhở nàng phải ngồi cho đoan trang. Từ lúc bước vào, các ma ma ấy luôn im lặng, thế nhưng ánh mắt nghiêm nghị của họ vẫn soi xét nàng từng li từng tí.