Chương 23: Lão phu nhân

Tháng trước khi đến thỉnh an, nghe lão phu nhân nhắc đến chuyện ở Giang Nam, nàng đã sớm tìm mua loại trà Bích Loa Xuân hương vị Tô Châu, lại dặn trù viện làm thêm mấy món bánh điểm tâm mềm xốp để mang tới Phật đường.

Vừa bước chân vào, mùi hương Phật đã tỏa ra nồng đượm. Kỷ Thanh Lê khẽ bấm móng tay để trấn an bản thân đừng quá căng thẳng, rồi cố giữ phong thái đoan trang tiến về phía lão thái thái. Khói hương lượn lờ, lão phu nhân ngồi trên cao, đôi mắt khép hờ, tay chậm rãi lần chuỗi hạt ngọc. Các ma ma đứng hầu hai bên đầy cung kính, không gian im phăng phắc không một tiếng động.

Ngay cả Dương thị tính nóng nảy cũng đang ngồi ngay ngắn, chẳng dám thở mạnh. Trong phòng, chỉ có Thẩm Hành Nguyên là trông phong lưu tự tại, đầy sức sống. Hắn buộc tóc cao sau đầu, đai lưng thắt gọn gàng, tư thế đứng hiên ngang vững chãi. Bộ y phục màu xanh lam này trông rất quen mắt, dường như đây chính là bộ hắn đã mặc vào ngày nàng thành hôn.

Tim Kỷ Thanh Lê nảy lên một nhịp, đôi mắt nàng vội vàng dời đi như đang trốn chạy, không dám nhìn thêm lần nào nữa.

Dương thị trách nàng đến muộn, lão phu nhân vẫn lặng lẽ lần tràng hạt không nói lời nào. Kỷ Thanh Lê quy củ hành lễ:

“Con vừa tiễn phu quân lên triều, chợt nhớ ra Hoài Tự có dặn tìm trà ngon cho lão phu nhân nên đã sai người đi lấy mang tới, mong lão phu nhân thưởng trà.”

Xuân Lan dâng ấm trà lên, Kỷ Thanh Lê đón lấy. Hương trà thanh khiết tỏa ra, lão phu nhân khẽ động mi mắt: “Thận Chi đêm qua về rồi sao?”

Thận Chi là tên tự của Thẩm Hoài Tự, Kỷ Thanh Lê khẽ đáp vâng. Thẩm Hành Nguyên nhìn phía nàng, ánh mắt dừng lại trên cổ tay trắng ngần đang khẽ run vì căng thẳng. Nàng ăn mặc thanh nhã, dáng vẻ phục tùng, nhưng phần cổ tay lộ ra dưới ống tay áo lại in hằn những vệt đỏ rõ rệt.

Để lộ dấu ngón tay của người khác trên tay mình trước mặt các bậc trưởng bối nơi Phật đường, không khỏi khiến người liên tưởng đến việc Thẩm Hoài Tự đêm qua đã làm gì với nữ nhân mang gương mặt ngây thơ này. Thẩm Hành Nguyên trân trối nhìn nàng, hắn im lặng vài giây rồi bất chợt cười lạnh một tiếng.

Hắn đoán chắc Thẩm Hoài Tự đêm qua hẳn đã nắm chặt lấy tay nàng không buông...

Kỷ Thanh Lê cảm nhận được sự không vui của hắn nên khựng lại một chút. Kể từ khi biết người hôm đó bị mình nắm tay là tiểu thúc và bị hắn lấy chuyện đó ra uy hϊếp, nàng luôn cảm thấy mối quan hệ giữa hai người trở nên vô cùng quái dị. Hôm nay hắn lại cố tình mặc bộ y phục đó, chẳng khác nào đang nhắc nhở nàng về sai lầm ngày ấy. Kỷ Thanh Lê quay mặt đi chỗ khác, im lặng không hé răng.

Lão phu nhân chậm rãi nói: “Hàn Lâm Viện hiện giờ đang bận rộn, phu thê vốn là một thể, con là thê tử thì nên chăm sóc nó cho tốt, đừng để nó ban ngày bận việc triều chính, tối về lại phải bận tâm những chuyện vặt vãnh khác.”

Kỷ Thanh Lê vâng dạ, rồi theo thói quen hầu hạ Dương thị như thường ngày, nàng tiến lên bưng chén trà đưa tới trước mặt lão phu nhân. Dương thị ngồi bên dưới nhìn cảnh này với vẻ mặt hiển nhiên, dường như chẳng thấy có gì không đúng.

Chuỗi tràng hạt của lão thái thái dừng lại, đôi mắt vẫn còn tinh anh nhìn xoáy vào chén trà, y giơ tay ngăn lại: “Được rồi, lão thân vẫn chưa đến mức nằm liệt giường không cử động nổi mà phải để người hầu hạ từng chút một. Con cứ đặt xuống đó rồi vào ngồi đi.”