Chương 22: Nuông chiều

Hạ nhân cung kính cúi mình dâng ô lên. Thẩm Hoài Tự một tay bung ô, hắn không hề thấy đó là nuông chiều Kỷ thị, chỉ là làm trò cho người ngoài xem mà thôi.

Bóng dáng của hắn dần hòa vào làn tuyết mỏng trắng xóa, chẳng mấy chốc đã không còn nhìn thấy nữa.

Xuân Lan tỏ ra vô cùng phấn khởi. Thẩm gia vốn trọng đạo hiếu, mà lão thái thái lại là người có địa vị cao nhất phủ hiện nay. Năm xưa khi sự nghiệp của Thẩm công không thuận lợi, cả Thẩm gia đều dựa vào một tay lão thái thãi chèo chống. Người cháu đích tôn xuất chúng nhất của tam phòng là Thẩm Hoài Tự cũng do một tay y nuôi nấng, bởi thế mỗi ngày rằm, con cháu Thẩm gia đều phải cung kính đến thỉnh an y.

Việc Thẩm đại nhân nói như vậy, lại chủ động giao nộp toàn bộ bổng lộc, chứng tỏ ngài ấy rất coi trọng tiểu thư.

“Hôm qua tiểu thư đã làm gì vậy ạ? Thật lợi hại quá, khiến Thẩm đại nhân đột nhiên thông suốt, biết xót xa cho người.”

“Lát nữa về nô tỳ phải nói cho nha hoàn ở Vãn Đường biết, xem nàng ta còn dám rêu rao tiểu thư không được coi trọng nữa hay không. Nếu nàng ta còn tái phạm, nô tỳ nhất định phải đuổi nàng ra khỏi phủ mới được.”

Kỷ Thanh Lê ngơ ngác, đêm qua nàng mới chỉ kịp động tay động chân, suýt chút nữa làm Thẩm Hoài Tự bị thương chứ đã làm nên trò trống gì đâu. Nhân tình thế thái đều có nguyên do của nó, việc Thẩm Hoài Tự sáng sớm nay đột nhiên tốt với nàng một cách lạ kỳ, rốt cuộc là vì sao?

Kỷ Thanh Lê suy ngẫm, thầm đoán rằng liệu có phải điều này chứng minh cho những hành động đêm qua của mình thực ra cũng khá hiệu quả? Tuy hắn lạnh mặt từ chối nhưng cũng không buông lời nặng nề. Có lẽ do tính cách của hắn quá cổ hủ, nên không thích sự trực tiếp như vậy.

Càng nghĩ nàng càng thấy có lý. Quân tử trọng thanh tao, đối với chuyện nam nữ càng chuộng kín đáo, hàm súc. Thẩm Hoài Tự vốn là vị quân tử nổi danh khắp kinh thành, hẳn lại càng như thế. Nếu đã thế, nàng thử đổi sang những cách uyển chuyển, kín đáo hơn, có lẽ sẽ tốt hơn đi?

Dù sao đây cũng là nhiệm vụ huynh trưởng giao phó để nàng phải chiếm lấy trái tim Thẩm Hoài Tự và sớm ngày viên phòng, nên nàng bỏ thêm chút công sức cũng là lẽ đương nhiên.

Nghĩ là làm, Kỷ Thanh Lê quay sang bảo Xuân Lan: “Lát nữa thỉnh an lão thái thái xong, lúc về ngươi hãy tìm quyển sách dưới đáy hòm cho ta, ta phải nghiên cứu kỹ lại một chút.”

Tiểu thư muốn xem... xuân cung đồ sao?

Xuân Lan ấp úng, tuy không hiểu lắm nhưng tuyệt đối tuân mệnh. Có được định hướng mới, lòng Kỷ Thanh Lê yên ổn hơn nhiều. Dù Thẩm Hoài Tự có nuông chiều nàng thế nào thì lễ thỉnh an vẫn không thể bỏ qua. Mỗi lần bái kiến, ánh mắt nghiêm nghị của lão phu nhân luôn khiến người ta cảm thấy nặng nề và lo lắng.

Xuân Lan chợt nhớ tới việc hôm qua Dương thị miễn cưỡng đồng ý giao quyền quản lý nội vụ nhưng lại cố tình gây khó dễ ở kho lương không chịu bàn giao hết, e là lát nữa thị sẽ lại gây sự trước mặt lão phu nhân:

“Tiểu thư, hôm qua việc ở kho vẫn còn chưa thẩm định xong, lão thái thái lại là người trọng quy củ, nô tỳ sợ lát nữa Dương thị sẽ mượn cớ sinh sự.”

Kỷ Thanh Lê biết rõ điều đó, nhưng nếu bỏ lỡ dịp này thì khó mà có cơ hội ép Dương thị giao quyền lần nữa, nàng không thể trốn tránh. Nàng rảo bước nhanh, ghé qua trù viện một chuyến.