Chương 21: Đã biết sai thì đừng tái phạm nữa

Nàng có chút thấp thỏm ngửa đầu nhìn hắn, nhưng đôi tay vẫn chưa dừng lại, cả người nàng như khảm vào lòng hắn, vầng trán suýt chút nữa đã chạm vào cằm Thẩm Hoài Tự.

Thẩm Hoài Tự khẽ lùi lại để giãn khoảng cách.

Đêm qua hắn đã suy nghĩ thấu đáo, không phải hắn nuông chiều Kỷ thị, mà bởi nàng vốn là người ôn hòa cẩn trọng, từ khi gả vào đây chưa từng gây ra chuyện gì lớn. Nếu đổi sang một người khác để hợp tác, chưa chắc đã tìm được ai ít gây phiền hà như nàng. Chuyện không quá ba lần, chỉ cần làm rõ nguyên nhân tại sao nàng lại muốn viên phòng, rồi giúp nàng giải quyết gốc rễ vấn đề, thì bản khế ước giữa họ vẫn có thể tiếp tục.

Hiện giờ thấy nàng đã nhận thức được sai lầm, đó là điều không gì tốt hơn. Thẩm Hoài Tự vốn không phải kẻ hay chấp nhặt.

“Đã biết sai thì đừng tái phạm nữa.”

“Sẽ không tái phạm đâu.” Nàng vội vàng đồng ý, giọng nói mang vẻ mềm mỏng như đang làm nũng, rồi lại nhỏ nhẹ hỏi thêm.

“Thật sự là không giận ta chứ?”

Kỷ Thanh Lê vừa thắt đai lưng vừa ngước nhìn hắn. Vì buổi sáng dậy vội nên nàng chỉ búi tóc một cách đơn giản, nhưng vẫn làm nổi bật nửa khuôn mặt thanh tú ấm áp. Hàng mi nàng chớp chớp liên hồi, trông vừa cẩn trọng lại vừa đáng thương.

“Không giận.”

Thẩm Hoài Tự khựng lại một chút, dường như có điều muốn hỏi nhưng lời định thốt ra lại bị hắn nuốt ngược trở vào. Kỷ Thanh Lê không rõ hắn muốn nói gì nên ngoan ngoãn đứng chờ, thuận tay vuốt phẳng cổ áo cho hắn. Ngón tay nàng lướt qua cổ áo Thẩm Hoài Tự, mang theo một cảm giác tê dại và ngứa ngáy vi diệu.

Yết hầu hắn khẽ chuyển động, Thẩm Hoài Tự nhắm mắt, cố kìm nén cơn khát khao muốn chạm vào đầu ngón tay nàng. Hắn nghiêng người tránh ra, xua tan cái bóng dáng đầy du͙© vọиɠ u tối đang lảng vảng trong đầu, siết chặt đai lưng hơn rồi bình tĩnh nói:

“Chuyện hôm qua đừng nhắc lại nữa. Từ hôm nay, sau khi nhận bổng lộc sẽ có người kiểm kê rồi giao tận tay nàng, tùy nàng toàn quyền quyết định.”

“Chuyện con cái ta sẽ thưa chuyện rõ ràng với mẫu thân. Nếu nàng còn điều gì bất mãn hay mong muốn nào khác, cứ việc nói thẳng.”

Liên tiếp những đãi ngộ tốt ập xuống khiến Kỷ Thanh Lê ngẩn ngơ. Gần đây nàng đâu có làm được việc gì tốt đến mức hắn phải giao hết tiền nong cho nàng như vậy, nàng băn khoăn: “Đưa hết cho ta làm gì? Ta cũng chẳng dùng hết ngần ấy tiền.”

Thẩm Hoài Tự không đáp, ánh mắt lãnh đạm lướt qua đầu ngón tay nàng: “Không dùng tới thì cứ giữ lấy, tùy nàng.”

Kỷ Thanh Lê cứng họng, nghĩ bụng mình nên nói lời gì đó ngọt ngào để đáp lại: “Đa tạ phu quân đã săn sóc, ở nhà mọi thứ đều ổn. Ngược lại dạo này trời chuyển lạnh, chàng mặc như thế này có chút đơn bạc quá.”

Cái lạnh giúp con người ta tỉnh táo và biết kiềm chế hơn, Thẩm Hoài Tự đã sớm quen với điều đó. Những lời săn sóc của nàng, suy cho cùng cũng chỉ là để giữ vẻ ngoài ân ái của một đôi phu thê trẻ trong mắt người đời mà thôi.

Thẩm Hoài Tự không để tâm, hắn kết thúc cuộc trò chuyện mang tính diễn kịch này: “Không cần lo cho ta. Nếu không còn việc gì khác, ta đi trước đây.”

Kỷ Thanh Lê đứng im tại chỗ, đưa mắt tiễn hắn rời đi.

Thẩm Hoài Tự khựng lại, bổ sung thêm: “Nếu đêm nay ta không về, nàng cũng đừng chờ ta. Sắc mặt nàng không được tốt, vào nghỉ ngơi thêm lát nữa đi, lần sau không cần tiễn ta.”

“Hôm nay là ngày rằm, ta còn phải đi thỉnh an lão phu nhân.”

“Không sao hết. Nếu nàng không muốn đi thì cứ ở nhà, ta sẽ thưa chuyện với lão phu nhân.”