Chương 19: Đau đớn

Dù tự nhủ như vậy nhưng gốc lưỡi hắn vẫn thành thật đè xuống, hơi thở khựng lại một cách vi diệu. Thẩm Hoài Tự thay đổi dáng ngồi, bắt chéo chân lên, liếc nhìn vết bỏng nơi tay trái mà càng thêm chán ghét thân thể này.

Dưỡng tâm không gì tốt bằng việc ít ham muốn. Giả kết hôn, không nạp thϊếp đều là những thủ đoạn để Thẩm Hoài Tự duy trì sự cân bằng. Nếu lúc này chỉ vì thế mà dao động thì đúng là không thể chấp nhận được.

Phải bình tĩnh lại. Thay vì bị nàng xoay như chong chóng, chi bằng hãy tìm về nguồn cơn. Nửa năm qua Kỷ thị chưa từng như thế, đột nhiên nàng thay đổi là do không thỏa mãn với điều kiện khế ước, muốn từ giả thành thật, hay còn mưu cầu điều gì khác?

Nàng nói tắt nến nhìn không rõ, vậy thì dù hắn có nhân cơ hội làm gì đi nữa, nàng cũng chỉ có thể đứng chôn chân tại chỗ mà chịu đựng. Giả sử hắn có nhấc bổng nàng lên như nhấc một đứa trẻ từ phía sau, lòng bàn tay áp vào khoeo chân mà bế thốc cả người nàng lên, nàng chắc cũng chỉ biết thét lên một tiếng kinh hãi mà thôi.

Thẩm Hoài Tự gian nan ức chế những vọng tưởng ấy, khàn giọng ra lệnh: “Kỳ Bạch, ngày mai hãy lấy toàn bộ lương bổng và ban thưởng ra, giao hết vào tay Kỷ Thanh Lê.”

Đang yên đang lành sao công tử lại đột ngột quyết định như vậy, Kỳ Bạch đứng ngoài cửa không hiểu gì hết.

“Bổng lộc của ngài hàng tháng vẫn thu về một nửa giao cho phu nhân. Nếu giờ giao nộp tất cả, trong tay ngài sẽ chẳng còn một đồng nào...”

Thẩm Hoài Tự cắt lời: “Đưa hết cho nàng.”

Tiền bạc cũng được, không nạp thϊếp cũng được, tất cả đều chiều theo ý nàng, để nàng dẹp bỏ tâm tư mà an phận một chút, chấm dứt tất cả những chuyện dư thừa vô dụng này đi. Kẻ trọng dục chẳng khác nào người cưỡi ngựa dữ lao về phía vực thẳm. Nếu con người ngay cả thân thể mình, ngay cả những bản năng vụng về nhất cũng không khống chế được, thì có khác gì loài cầm thú đâu?

Bên trong truyền đến tiếng bàn ghế bị xô đổ, Kỳ Bạch canh giữ bên ngoài đầy bất an. Hắn biết công tử có bệnh kín, nhưng không rõ là bệnh gì. Đã lâu rồi công tử không phát bệnh, sao vừa gặp Kỷ nương tử một lát mà đã thành ra thế này?

Ánh trăng vẫn trầm tĩnh, soi rọi vầng trán đẫm mồ hôi lạnh của Thẩm Hoài Tự. Đôi lông mày hắn nhíu chặt, nhịp thở loạn xạ. Những tấu chương rơi vãi đầy đất, tinh thần Thẩm Hoài Tự đầy hoảng hốt, hắn nhìn vào những dòng chữ quyết định sinh tử trên cuốn giấy.

Tất cả đều là dấu vết của sự khống chế quyền lực. Sự khống chế mang lại cảm giác hưng phấn và thỏa mãn. Thẩm Hoài Tự chỉ muốn khống chế kẻ khác, bắt vạn vật phải quỳ dưới kẽ tay mình mà cầu xin, hắn tuyệt đối không bao giờ để bản thân mình trở thành nô ɭệ cho thứ du͙© vọиɠ dơ bẩn đó.

Bóng hình trên tường chập chờn, vùng vẫy. Xương sống lưng đau cứng đến mức gần như phát ra tiếng kêu rắc rắc, một tiếng rêи ɾỉ đau đớn vì không được vỗ về vang lên.

Một lát sau, hắn mới nắm lấy bàn tay trái, bừng tỉnh giữa cơn mồ hôi lạnh. Giọng hắn khản đặc khiến người nghe thấy phát run: “Đi múc nước lại đây, ta muốn rửa mặt súc miệng.”

Hạ nhân vội vã làm theo, chẳng mấy chốc bên trong không còn một tiếng động nào nữa.

Chuyện "chung phòng" không thành, sáng hôm sau Kỷ Thanh Lê vẫn giữ đúng quy củ, dậy sớm đưa tiễn Thẩm Hoài Tự đi chầu.

Xuân Đào không dám hỏi kỹ vì sao tối qua hai người lại không vui mà giải tán, chỉ khuyên nhủ: “Tiểu thư mấy ngày nay chưa được nghỉ ngơi hẳn hoi, vả lại Thẩm đại nhân xưa nay vốn không thích có người hầu hạ bên cạnh, cũng chưa bao giờ đánh thức tiểu thư, người không đi cũng chẳng sao đâu.”