Sắc mặt Thẩm Hoài Tự càng thêm trầm mặc, nhưng gương mặt trắng hồng của nàng cùng hai nốt ruồi son đỏ tươi nơi vành tai cứ thế hiện ra trước mắt theo dáng người đang rướn tới. Cảm giác như chỉ cần khẽ bóp nhẹ là hơi ấm ấy sẽ tuôn trào trong lòng bàn tay, thấm đẫm qua từng thớ thịt.
Ánh nến chập chờn như mồi lửa đưa sát vào đống củi khô, chỉ chờ một tiếng "tí tách" là sẽ bùng nổ. Kỷ Thanh Lê chẳng hề nhận thấy điều bất thường, vẫn cố chấp nắm lấy, khẽ lay lay tay áo hắn: "Ở lại đi mà?"
"Ai dạy nàng nói những lời này?"
"Không ai dạy ta cả, nhưng chúng ta là phu thê, đâu thể cứ mãi phân giường chia viện mà ngủ được..."
Nàng ngửa cổ nhìn hắn, ánh lửa như lướt dọc theo bờ cổ trắng ngần mà nàng chẳng hề hay biết.
Vốn chẳng phải phu thê thật sự, nàng cố giữ hắn lại như vậy là muốn biến kịch thành thật, hay là vì du͙© vọиɠ trỗi dậy cần kẻ sẻ chia? Hắn chưa từng hứa hẹn những điều này, chẳng lẽ Kỷ Thanh Lê không nghĩ đến việc tự mình giải quyết sao?
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, khi hắn cúi xuống, đôi mắt kẻ vừa thốt ra những lời to gan kia vẫn còn long lanh ngấn nước, vì căng thẳng mà nàng khẽ liếʍ môi. Ngọn lửa dường như bùng lên ngay trước mắt, chực chờ mượn cơ hội này mà thiêu cháy cả xuân tình vào lòng hắn.
Hắn bỗng thấy mí mắt nóng rực, máu trong người lưu chuyển vừa nhanh vừa mạnh. Thẩm Hoài Tự nín thở, vài giây sau, hắn đưa tay không dập tắt ngọn nến vướng víu kia, che khuất gương mặt khiến người ta phải loạn thần của Kỷ Thanh Lê.
Cảm giác đau rát nơi lòng bàn tay khiến hắn tỉnh táo đôi chút, Thẩm Hoài Tự định bụng sẽ trách cứ Kỷ Thanh Lê vì tội vượt quá giới hạn và không giữ lời hứa. Thế nhưng dù trong bóng tối, hắn vẫn thấy rõ nàng đang hoảng loạn xích lại gần, đôi mắt cố mở to tìm kiếm phương hướng. Nửa khuôn mặt nàng trong đêm tối mịn màng như sữa dê, nàng buông làn môi vốn bị cắn đến đáng thương ra, bất an gọi hắn:
"Phu quân, sao chàng lại tắt nến?"
"Ta nhìn không rõ lắm." Nàng nói, hơi thở nóng hổi tự nhiên phả qua.
"Đủ rồi."
Thẩm Hoài Tự lùi lại một bước, cố ép giọng mình thật lạnh và trầm để chế ngự tâm tình đang xao động. Đáng tiếc, giọng hắn đã khản đặc, trong màn đêm u tối chẳng những không mang lại vẻ răn đe mà còn nhuốm màu du͙© vọиɠ: "Kỷ Thanh Lê, cả ngày mong ngóng ta về chỉ vì chuyện này thôi sao?"
Kỷ Thanh Lê ngẩng đầu, vụng về giải thích: "Sự quan tâm dành cho chàng là thật lòng, vì lúc nào chàng cũng bận rộn vất vả cả."
Trong bóng tối nhập nhẹm, chỉ thấy làn môi đỏ mọng cùng hàm răng trắng sứ khép mở, đầu lưỡi khẽ chạm vào vòm miệng, phát ra những âm tiết mơ hồ không rõ.
"Chúng ta thành hôn đã nửa năm, không thể cứ mãi ngủ riêng được. Mẫu thân cũng đang thúc giục chuyện hài tử, nên ta mới sốt sắng..."
Kỷ Thanh Lê cố gắng giải thích, nhưng bàn tay nàng không trụ vững, khiến nửa người trên đổ sụp về phía trước. Lớp y phục của hắn gần như bao phủ lấy gương mặt nàng, nhấn chìm nàng trong mùi hương của Thẩm Hoài Tự.
Mùi hương ấy chẳng giống chút nào với vẻ ngoài thanh đạm của hắn, nó nồng đượm và mạnh mẽ, tựa như dấu ấn của mãnh thú lưu lại nơi lãnh địa của mình.
Thẩm Hoài Tự nín thở, gằn từng chữ: "Còn không mau đứng dậy?"
Kỷ Thanh Lê cảm thấy sau gáy mình tê dại, nàng luống cuống tay chân định ngồi dậy, lòng bàn tay lại vô tình ấn lên cơ bụng săn chắc của hắn. Chẳng đợi nàng kịp sờ soạn thêm xem đó là khúc xương nào, Thẩm Hoài Tự đã kiềm chặt lấy cổ tay nàng, nhấc bổng cả người nàng lên như nhấc một nhúm cỏ.