Chương 14: Ta không nạp thϊếp

Hơi nước bốc lên mờ ảo che khuất gương mặt Thẩm Hoài Tự, Kỷ Thanh Lê bất chợt nhận ra đôi mắt của hai huynh đệ nhà này chẳng giống nhau chút nào. Ánh mắt Thẩm Hoài Tự hẹp dài, hờ hững, mỗi khi nhìn ai đều mang theo áp lực nặng nề. Còn đệ đệ hắn thì đuôi mắt hơi xếch lên, tuy sắc sảo nhưng lại có vẻ linh động, phảng phất chút khí chất thiếu niên.

Những nét khác cũng vậy, Thẩm Hoài Tự mũi cao thanh tú, ngũ quan rõ rệt như được tạc bằng bút than, khi im lặng trông rất nghiêm nghị, trầm mặc. Còn Thẩm Hành Nguyên lại mang vẻ phong lưu, phóng khoáng. Sự khác biệt lớn đến vậy, phải chăng là vì Thẩm Hành Nguyên trẻ tuổi hơn?

Thấy nàng thẫn thờ, Thẩm Hoài Tự dường như nghi hoặc: “Sao thế, đang nghĩ gì vậy?”

Kỷ Thanh Lê theo bản năng xua đi hình ảnh Thẩm Hành Nguyên, lí nhí đáp không có gì. Tâm tình nàng lúc này mới dần ổn định lại, nàng sực nhớ đến bổn phận làm thê, liền chủ động đón lấy ấm trà để châm thêm cho hắn.

Chỉ là nàng không biết rằng, trong lúc căng thẳng, nàng đã vô thức mím môi, hơi nước bốc lên làm đôi môi nàng thêm đỏ mọng, ướŧ áŧ. Ánh mắt nhạt nhẽo của Thẩm Hoài Tự dừng lại nơi đó một thoáng, rồi hắn nghiêng đầu, khẽ khơi cho ngọn nến tối đi đôi chút.

“Ta chỉ đang nghĩ Dương tiểu thư đến đây cũng đã một thời gian, không biết mẫu thân giữ nàng ấy lại bên cạnh là có tính toán gì.”

Thẩm Hoài Tự đáp lời một cách hờ hững. Chuyện Dương tiểu thư trước đây ra sao, sau này thế nào hắn vốn chẳng màng, và sự thăm dò vụng về của Kỷ Thanh Lê đối với hắn cũng chẳng quan trọng. Hắn vốn không mấy mặn mà với chuyện phong hoa tuyết nguyệt, đến cuộc hôn nhân này còn là giả, thì nói gì đến chuyện nạp thϊếp.

Khi đến cầu thân, hắn đã hứa với Kỷ gia rằng Kỷ Thanh Lê sẽ là chính thê duy nhất của hắn. Chẳng lẽ Kỷ gia không nói với nàng sao, sao lại để nàng phải rơi nước mắt vì những chuyện nhỏ nhặt này?

Thẩm Hoài Tự rũ mắt, nhìn bóng hình Kỷ Thanh Lê tóc mai rối bời, dáng vẻ bất an phản chiếu trong chén trà đang dần đầy. Hắn khẽ khuấy tan bóng nước, bình thản nói: “Biểu cô nương kia chỉ ở tạm. Cuộc đời nàng ta tự có người định đoạt, nàng không cần bận tâm.”

“Nếu thấy nàng ta làm nàng không thoải mái, ngày mai ta sẽ thưa lại với mẫu thân, nhờ người lo liệu đưa nàng ta về nơi ở cũ.”

“Ta không nạp thϊếp.”

Động tác của Kỷ Thanh Lê khựng lại, nước trà bắn lên mu bàn tay, ửng lên một mảng hồng nhạt.

Nàng hiểu rõ trong lòng, nếu Thẩm Hoài Tự thực sự có ý định nạp thϊếp, nàng cũng chẳng có cách nào ngăn cản. Ngay cả một vị chủ mẫu uy nghiêm như Dương thị, hễ phụ thân phu quân muốn nạp thê thϊếp thì trong sân cũng không thiếu người ra kẻ vào. Huống chi nàng chỉ là kẻ có gia thế thấp kém, chẳng có chút lợi thế nào trong tay.

Thấy nàng kinh ngạc nhìn mình, những giọt lệ còn vương trên hàng mi khẽ run rẩy rồi vô thức lăn dài. Nàng dụi mắt, khiến đôi mắt càng thêm ướŧ áŧ. Thẩm Hoài Tự bình thản quan sát, chẳng rõ đây có phải lại là một màn kịch của nàng hay không.

“Đừng dụi mắt nữa.”

Kỷ Thanh Lê ngoan ngoãn buông tay, mười đầu ngón tay lúng túng đan vào nhau: “Cũng không cần phải vội vã thế đâu, Dương cô nương vừa mới mất mẫu thân, đúng là lúc khó khăn, cứ từ từ cũng được ạ.”

Thẩm Hoài Tự ừ một tiếng, đặt chén trà ra xa: “Hôm nay nàng phái người đến đưa đồ nhắn ta về sớm, chỉ vì chuyện của nàng ta thôi sao?”