Nhưng dạo gần đây nàng lại bắt đầu lởn vởn trước mắt hắn, Thẩm Hoài Tự đưa tay day trán, thầm nghĩ tốt nhất là nàng có việc cần nói, chứ đừng nảy sinh những tâm tư không nên có.
Thẩm Hoài Tự tắm gội sạch sẽ xong mới bước chân vào viện của Kỷ Thanh Lê.
Từ ngày thành hôn, số lần hắn hồi phủ vốn chẳng đáng là bao, nhưng hễ hắn vừa lộ diện, Kỷ Thanh Lê thế nào cũng sẽ bám sát theo sau. Vậy mà hôm nay trong viện lại yên ắng lạ thường, chẳng thấy chút động tĩnh nào. Đám nha hoàn của nàng đứng từ xa phía cửa, dáng vẻ muốn nói lại thôi, chỉ khép nép hành lễ với hắn rồi lui ra.
Thẩm Hoài Tự khẽ nhíu mày, nhìn vào trong phòng mới thấy Kỷ Thanh Lê đang ngồi lặng lẽ ở một góc. Nàng cúi đầu, hàng mi dày rủ xuống che khuất đôi mắt, bóng hình nhỏ bé toát lên vẻ ủ rũ lạ thường.
Mong hắn trở về, rồi lại bày ra bộ dạng này là ý gì đây?
Thẩm Hoài Tự bình thản gọi tên nàng: “Kỷ Thanh Lê.”
Nàng bừng tỉnh như thể vừa tìm lại được hồn phách.
Gương mặt nàng vốn có đường nét tròn trịa, dịu dàng, chẳng chút sắc sảo hay gai góc. Lúc này, ánh nến chập chờn càng khiến làn da nàng thêm trắng nhợt, đôi môi đỏ mọng, hàng mi dưới thấm ướt dán chặt vào mí mắt, trông nàng hệt như một đóa hoa vừa bị vùi dập trong mưa gió.
Cảm giác như lúc này nếu ghé sát vào mà cảm nhận, sẽ thấy được vị mặn ấm nồng của nước mắt.
Ánh mắt Thẩm Hoài Tự khựng lại nơi ngọn lửa bập bùng. Đêm tân hôn nàng cũng từng dùng chiêu lấy lui làm tiến này, thân hình mềm mại như tan ra trong sắc đỏ, khi bị cự tuyệt thì những giọt lệ cứ thế lã chã rơi như sương sớm trên núi.
Hắn dời mắt đi, đôi mày lãnh đạm: “Lại làm sao thế này?”
Kỷ Thanh Lê luống cuống lau mặt rồi đứng dậy, dáng vẻ có chút câu nệ. Nàng thực sự đang rối lòng.
Nàng vốn luôn nghĩ mình gả vào Thẩm gia là đã nhặt được món hời lớn, việc Dương thị cùng Thẩm Hoài Tự đối xử lạnh nhạt với mình cũng là chuyện thường tình, nàng chỉ cần chăm chỉ, hiền hậu một chút là có thể bù đắp được. Thế nhưng những lời của Thẩm Hành Nguyên hôm nay chẳng khác nào một nhát dao sắc lẹm, đâm thủng lớp vỏ bọc bình yên bấy lâu, ép nàng phải nhìn rõ sự thật: Liệu thái độ của người Thẩm gia có thực sự xoay chuyển được bằng sự tận tụy của nàng không?
Nếu đúng như Thẩm Hành Nguyên nói, Thẩm gia tin rằng chính nàng đã tính kế, lợi dụng lời đồn để ép Thẩm Hoài Tự phải cưới mình, vậy thì nàng có làm gì cũng chỉ là vô ích. Phải chăng Thẩm Hoài Tự cũng luôn nghĩ về nàng như vậy, và hắn thật lòng muốn nạp vị biểu tiểu thư kia vào phủ sao?
Bọn họ mới thành hôn có nửa năm thôi mà.
Kỷ Thanh Lê uất ức chẳng biết tỏ cùng ai, l*иg ngực nghẹn đắng, nàng chỉ muốn một câu trả lời từ Thẩm Hoài Tự. Nhưng giờ hắn đã đứng ngay trước mặt, nàng lại không biết phải mở lời thế nào.
Nàng lén nhìn hắn, chỉ bạc trên vai hắn sáng tựa trăng thanh rọi xuống màn sương, phong thái đoan chính, cao ngạo. Chỉ một cái liếc mắt nhìn lại của hắn cũng đủ khiến người ta cảm thấy áp lực sợ hãi.
Kỷ Thanh Lê im lặng, Thẩm Hoài Tự cũng rất kiên nhẫn, không hề thúc giục.
Hồi lâu sau, nàng mới ấp úng mở lời: “Ta chỉ là hơi mệt. Sáng nay lúc đi thỉnh an mẫu thân, thấy dáng vẻ biểu cô nương mảnh khảnh, đơn chiếc quá...”
Nàng chẳng biết nói sao cho phải. Gả vào Thẩm gia đã là con đường rộng mở mà nàng may mắn có được. Nếu giờ phải nghe một câu trả lời nghiệt ngã, nàng biết tính sao đây?
Thẩm Hoài Tự phất ống tay áo ngồi xuống, tự tay châm trà rồi hỏi: “Hôm nay gặp nàng ta xong, nàng liền thấy không vui sao?”