Hắn lại có diện mạo khôi ngô, giữa mùa đông giá rét cũng hiếm khi khoác thêm áo dày nên trông càng thanh thoát, khác hẳn với dáng vẻ sùm sụp của những người xung quanh. Dù hắn có kiệm lời thì cũng chẳng khiến ai lấy làm khó chịu. Có lẽ ngay cả thê tử hắn dù có nóng nảy đến đâu, nhìn thấy gương mặt này cũng sẽ nguôi giận phần nào.
Mọi việc cuối cùng cũng định đoạt xong, các đồng liêu vội vã ra về. Dưới hành lang, người của Trương các lão tình cờ gặp Thẩm Hoài Tự liền dừng lại trao đổi vài câu rồi đưa tới một chồng sách.
Kỳ Bạch tiến lên nhận lấy, Thẩm Hoài Tự không nói gì thêm, bước lên xe ngựa rồi mệt mỏi nhắm mắt dưỡng thần, im lặng không nói một lời.
Chợt thấy thấp thoáng nơi góc xe một chiếc hộp đựng thức ăn màu sơn mài, hắn nhìn một lát rồi hỏi: “Vật gì đây?”
Kỳ Bạch ghé đầu nhìn lại, giật mình thảng thốt: “Tiểu nhân thật đáng tội chết, quên mất việc quan trọng này. Đây là canh lê nấm tuyết và bánh hạt dẻ do người của phu nhân gửi đến.”
“Lúc đó ngài đang bận rộn nên tiểu nhân sơ ý quên mất.”
Thức ăn trong hộp từ sớm đã nguội lạnh. Món canh vốn được ninh tỉ mỉ, bày biện đẹp mắt từ một ngày trước giờ đây cũng đã nát nhàu, chẳng còn ra hình thù gì. Thẩm Hoài Tự hoàn toàn không có ý định đυ.ng vào.
“Đậy lại đi.”
Kỳ Bạch rối rít vâng dạ, nâng niu đậy nắp hộp lại như giữ bảo bối. Chuyện này là lỗi do hắn, nhưng đây cũng chẳng phải lần đầu phu nhân gửi đồ đến nơi làm việc, những lần trước công tử cũng gần như chẳng bao giờ chạm môi. Những thứ đó dù có để mặc cho hư hỏng, công tử cũng coi như không có chuyện gì, lần này chắc cũng sẽ không nổi giận đâu.
Thế nhưng, hôm nay Kỷ nương tử còn đặc biệt nhắn nhủ...
“Công tử, lúc phu nhân sai người đưa đồ tới có nhắn rằng: thấy ngài mấy ngày chưa về nhà, sợ ngài bận rộn mà quên cả bản thân nên mong ngài sớm trở về.”
Kỳ Bạch lén nhìn Thẩm Hoài Tự, chỉ thấy hắn hơi cúi đầu, ánh mắt thờ ơ lướt qua chiếc hộp đựng thức ăn, gương mặt không một chút cảm xúc.
Thẩm Hoài Tự thấy việc Kỷ thị gửi đồ cho mình là hoàn toàn không cần thiết, và hắn cũng chẳng có lý do gì để phải về nhà sớm. Hắn vốn có bệnh kín trong người, lại là kẻ quen sống đè nén tâm tư, chẳng mặn mà gì với chuyện nam nữ. Khi tới nhà họ Kỷ cầu thân, đôi bên đều hiểu rõ đây thực chất là một cuộc giao dịch.
Thanh danh Kỷ Thanh Lê bị tổn hại, hắn cưới nàng để giải vây cho nàng khỏi cảnh khốn cùng. Hai người sẽ tương kính như tân, tiền tài gia sản đều giao cả cho nàng quản lý. Còn nàng sẽ nhận lấy danh phận thê tử, diễn kịch phu thê hòa thuận để hắn tránh khỏi những lời thúc giục liên miên từ gia đình.
Đôi bên đều đạt được mục đích, nước sông không phạm nước giếng. Thẩm Hoài Tự cam đoan Kỷ thị hoàn toàn tự nguyện bước vào cuộc hôn nhân này, giữa hắn và Kỷ gia còn có giấy trắng mực đen làm bằng chứng. Sau này nếu Kỷ Thanh Lê đổi ý, muốn tìm tự do hay tái giá, Thẩm Hoài Tự cũng sẽ đứng ra lo liệu, bảo đảm cho nàng một đời bình an vô ưu.
Cuộc giao dịch này vốn đi ngược lại luân thường đạo lý, không mấy ai chấp nhận nổi, nhưng Kỷ gia lại rất mực phối hợp. Đêm tân hôn, hắn sai người đuổi Dương thị đi, từ đó về sau không ai biết bọn họ chỉ là phu thê hữu danh vô thực.
Kỷ thị gả tới đây luôn dịu dàng, cẩn trọng, không ồn ào cũng chẳng gây chuyện, Thẩm Hoài Tự rất hài lòng. Ngay cả cái ngày Kỷ Thanh Lê có chút quá phận, hắn cũng nghĩ nàng còn trẻ người non dạ nên không hề truy cứu.