Chương 10: Vẽ rắn thêm chân

Thẩm Hành Nguyên ngẩn người đầy khó hiểu. Việc Thẩm Hoài Tự để mắt đến người khác khiến nàng bận tâm đến thế sao? Bận tâm đến mức chẳng buồn giả vờ phục tùng hắn nữa?

Hắn tặc lưỡi. Kỷ Thanh Lê biết chuyện này thì đã sao? Định về mách tội với Thẩm Hoài Tự chắc? Định dùng đôi bàn tay từng nắm lấy tay hắn để níu kéo đầu ngón tay của Thẩm Hoài Tự, rồi lại dùng chiêu cũ, bày ra gương mặt đẫm lệ để cầu xin phu quân làm chủ sao?

Mưu hèn kế mọn dùng một lần thì được, chứ lần thứ hai làm sao qua mắt được ai. Huynh trưởng của hắn sẽ không để những thủ đoạn vụng về ấy xoay chuyển, mà Thẩm gia lại càng không cần một vị chủ mẫu thấp kém, chẳng thể đứng ra trước mặt mọi người như thế.

Thẩm Hành Nguyên phất ống tay áo, lòng thầm nghĩ đường còn dài, hắn và vị tẩu tẩu tốt đẹp này vẫn còn nhiều thời gian để “chơi đùa” cùng nhau.

---

Trời về chiều, hoàng hôn nhẹ nhàng buông xuống, rặng mây nơi chân trời cũng dần tản mác thưa thớt.

Hàn Lâm Viện dạo gần đây công việc bề bộn, thư tịch chất cao như núi trong phòng. Mấy vị quan Tu soạn hầu đọc ai nấy đều vẻ mặt phờ phạc, chẳng chút chỉnh tề, mãi mới thu xếp xong mọi chuyện.

Một vị đồng liêu đưa tay lau mặt, quay sang nhìn thấy Thẩm Hoài Tự đứng cạnh bên vẫn thần thái điềm nhiên. Hắn mặc áo đơn, quan bào chẳng gợn một nếp nhăn, khí chất thanh tao ấy như hòa vào vạn vật xung quanh, càng làm tôn lên dáng vẻ xuất trần.

Vị kia nhăn mặt, tắc lưỡi than vãn: “Thẩm đại nhân này, ngài vùi đầu vào đống công văn hai ngày không về nhà rồi, sao trông ngài chẳng chút nhếch nhác vậy?”

“Đó là bởi Thẩm huynh vốn dĩ đã có phong thái hơn người. Vả lại, Thẩm đại nhân vừa được phá cách đề bạt, tiền đồ xán lạn, lại mới tân hôn chưa đầy nửa năm, đang lúc đắc ý, ngài đừng tự chuốc lấy nhục làm gì.”

Người kia lại trêu đùa tiếp: “Dạo này bận rộn nhiều việc, cứ mãi không về nhà thế này, chỉ sợ thê tử của Thẩm huynh lại nảy sinh oán trách trong lòng.”

“Thẩm huynh hôm nay nên về sớm một chút mà dỗ dành người ta, đừng để nương tử phải hờn dỗi không vui.”

Thẩm Hoài Tự đặt tấu chương xuống, trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh Kỷ thị - một người nương tử dịu dàng, lễ phép, gương mặt ấy đúng là chẳng tìm ra điểm nào để chê trách, cũng chẳng có chỗ nào để bắt lỗi.

Đuôi mắt hắn hơi xếch, lúc không nói chuyện trông có vẻ lạnh lùng, khó gần. May thay ngày thường hắn vốn mang cốt cách cao ngạo, nên người ngoài chỉ coi hắn là bậc quân tử thanh lãnh, chẳng ai thấu được những thâm trầm, tối tăm ẩn giấu bên trong.

Giờ khắc này, chút nắng tàn rớt trên gương mặt trắng lạnh của hắn, tựa như vị tiên nhân xách đèn đi trong đêm mưa, chẳng mảy may vương chút bụi trần, ngay cả cái nhíu mày cũng sạch sẽ đến lạ lùng.

Dỗ dành Kỷ thị sao? Thật là chuyện vẽ rắn thêm chân.

Sau đêm tân hôn, hắn vốn chẳng bận tâm đến hành tung của nàng, nhưng hắn biết rõ nàng sẽ không bao giờ tỏ thái độ không vui. Thậm chí, ngay cả khi nàng thực sự đi tìm người khác, hắn cũng thấy chẳng có gì đáng để bận lòng.

...

Giữa đám đồng liêu cười nói rộn ràng, Thẩm Hoài Tự chỉ lặng lẽ rũ mắt, chẳng đáp lại nửa lời. Mọi người cũng đã quá quen với tính cách này của hắn.

Từ khi đỗ Trạng Nguyên rồi nhập Hàn Lâm Viện, chỉ trong một năm ngắn ngủi tham gia tu soạn Hiến Tông thực lục, hắn đã bộc lộ tài năng xuất chúng. Những bài giảng thuyết tại Kinh diên do hắn soạn thảo đều được bệ hạ hết lời khen ngợi. Khi chưa hết kỳ khảo hạch, hắn đã được phá cách đề bạt, người sáng suốt đều thấy rõ tương lai hắn sẽ thăng tiến không ngừng.