"Tính tình Tinh Hồi là vậy đó, cái tính cách kiêu ngạo hống hách của nó đối với ai cũng thái độ đó thôi. Cháu đừng để lời nó nói vào lòng, nó nói gì cũng không cần đáp lại, vài ngày nữa nó sẽ yên tĩnh lại thôi."
"..."
Thiếu niên mười bốn tuổi chưa có khả năng làm chủ cuộc sống của mình.
Văn Luyện chỉ có thể im lặng, sau đó cậu mím môi: "Cảm ơn dì Lan."
Khi cậu tĩnh lặng trông có vẻ hơi lạnh lùng xa cách, nhưng lúc này khóe môi khẽ cong, là một nụ cười rất khẽ và còn mang theo sự biết ơn.
Động tác này kéo căng gương mặt cậu, má phải lộ ra một lúm đồng tiền khiến vẻ mặt thiếu niên vốn rụt rè và dịu dàng xuất hiện một nụ cười mềm mại đầy mê hoặc.
"Cháu cười rất giống mẹ cháu."
Chử Văn Lan vẫn còn nhớ dáng vẻ mẹ Văn Luyện cách đây nhiều năm, bà tiếc nuối nói: "Dì nhớ mẹ cháu có một đôi lúm đồng tiền, cười lên ngọt ngào lắm, cháu cũng được thừa hưởng một cái."
Văn Luyện đưa tay vuốt nhẹ má, cậu không nói gì.
Thật ra đây không phải là lúm đồng tiền.
Đó là vết sẹo do mảnh kính vỡ bắn vào trong vụ tai nạn xe hơi năm đó, sau này vết sẹo mờ đi để lại một vết lõm nông, dù nói chuyện, cười hay giận dữ đều hiện rõ trên má khiến vẻ mặt cậu luôn hiền lành mềm mại.
...
Nói là cấm túc để kiểm điểm nhưng Triệu Tinh Hồi chẳng rảnh rỗi chút nào.
Liên tục mấy lượt shipper bấm chuông cửa, đều là gà rán, khoai tây chiên, trà sữa, đồ ăn vặt do Triệu Tinh Hồi đặt.
Buổi chiều Văn Luyện đi ngang qua vườn, cậu vô tình ngẩng đầu, trên ban công tầng hai, cô thiếu nữ ngậm kẹo mυ"ŧ, dáng vẻ lười biếng ôm con mèo lông trắng muốt ngồi bên cửa sổ ngắm hoàng hôn. Ánh hoàng hôn lung linh và nắng chiều cam đỏ chiếu lên má cô, gió nhẹ thổi qua mái tóc đen nhánh, sống động như cảnh cô giành một sợi thịt bò từ miệng mèo, một người một mèo cùng nhau giành giật làm ồn ào.
Phát giác ánh mắt của cậu, cằm cô nhanh chóng hếch lên, ánh mắt lại trở nên khıêυ khí©h.
Văn Luyện bình tĩnh bước qua, vứt túi đồ ăn giao tận nơi vào thùng rác.
Sáng hôm sau đi học, Triệu Tinh Hồi đã ngồi đợi trong xe. Văn Luyện bất thường, cúi người loay hoay ở kệ giày ngoài cửa. Chậm thêm năm phút nữa là đường sẽ tắc, tài xế thấy cậu mãi không ra nên bấm còi "tít" một tiếng nhắc nhở.
Văn Luyện tạm thời đổi một đôi giày khác, trên tay thoang thoảng mùi nước rửa tay, đầu ngón tay vẫn còn cảm giác dính dính của kẹo cao su.
Xe rời khỏi khu dân cư, trên đường đã có dòng xe cộ tập trung. Triệu Tinh Hồi giơ tay nhìn đồng hồ đeo tay, miệng vẫn còn ngậm thứ gì đó, giọng điệu cô nhàn nhã lại đầy mỉa mai: "Hôm nay đường thi công nên chắc chắn tắc đường lớn. Trường bắt đầu kiểm tra "Tuần lễ văn minh", lại còn có lãnh đạo đến thị sát nữa, lúc nào muộn không muộn, thật biết chọn ngày mà."
Thiếu niên ngồi ghế phụ im lặng một lát, giọng điệu cậu mang vẻ hiền lành mặc cho người khác muốn làm gì thì làm: "Xin lỗi."
Cô không thèm đáp lời, ung dung ngồi ở ghế sau, đẩy viên kẹo cao su đang dính ở kẽ răng lên đầu lưỡi, "tách" một tiếng thổi ra một bong bóng kẹo cao su đầy tự tin và quang minh chính đại.
Cổng trường có kiểm soát giao thông nên xe dừng ở ngã tư gần đó. Triệu Tinh Hồi bước chân nhẹ nhàng, thoắt cái đã biến mất không còn bóng dáng.
Tiếng chuông vào lớp đã vang lên từ lâu nên sân trường còn ít học sinh. Đến khi Văn Luyện nhìn thấy Triệu Tinh Hồi lần nữa, cô không biết từ góc nào đột nhiên xuất hiện xách cặp sách leng keng chạy lên lầu, còn Văn Luyện đương nhiên bị thầy giám thị đang tuần tra tóm gọn ở sảnh tầng một.
Không khí của lớp cuối cấp ba không quá căng thẳng nhưng quy tắc kỷ luật của trường luôn được siết chặt, đặc biệt là vào những ngày có hoạt động công khai của trường như hôm nay, tuyệt đối cấm đến muộn, về sớm hoặc vi phạm nội quy trường học.
Hết chương 9.