"Tiểu Hồi, nói năng kiểu gì đấy."
Triệu Tinh Hồi dừng tay, cô nghiêng đầu, nở một nụ cười thật tươi với Văn Luyện: "Cái thằng nhà quê nghèo hèn ở đâu ra mà bày đặt ra vẻ thế? Cậu ta có tư cách gì mà dạy con?"
Lòng tự trọng tinh tế và nhạy cảm nhanh chóng dâng trào khiến Văn Luyện mím chặt môi mỏng, biểu cảm lại giữ vẻ lịch sự và lãnh đạm trống rỗng.
Triệu Khôn Tắc cau mày: "Tinh Hồi! Con lại nói bậy bạ gì đấy, có chút giáo dưỡng nào không hả? Ai dạy con cái tính khí xấu xa này?"
"Thượng bất chính hạ tắc loạn thôi." Triệu Tinh Hồi trợn trắng mắt: "Bố cúp điện thoại khách hàng xong không phải cũng chửi rủa khách hàng nghèo hèn ngốc nghếch nhà quê à, con học y chang bố đấy chứ, bản thân không có giáo dưỡng còn mong con gái thế nào, ổ gà có thể bay ra phượng hoàng vàng sao?"
"Triệu Tinh Hồi!" Triệu Khôn Tắc lập tức vỡ trận, gầm lên giận dữ: "Trong miệng con cả ngày có được câu nào tử tế không? Ngày nào cũng chỉ biết lêu lổng, có chịu học hành đàng hoàng không hả, có biết điều chút nào không? Con lên lầu cho bố, ở yên đấy mà tự kiểm điểm lại mình!"
"Ồ." Triệu Tinh Hồi thong thả lên lầu.
"Không được chơi, không được gây tiếng động, tự mình suy nghĩ cho kỹ, xem con làm vậy có đúng không."
"Ăn uống thì được chứ." Cô bé bực bội.
"Cứ nhịn đói đi!"
Vậy con sẽ báo cảnh sát tố cáo bố ngược đãi trẻ em." Giọng cô bé the thé: "Bố cứ bỏ đói con chết đi!"
Triệu Tinh Hồi mười bốn tuổi thi triển phép thuật tấn công không phân biệt đối tượng, gây ra thương vong khắp nơi.
Gia đình hạnh phúc đều giống nhau, gia đình bất hạnh thì mỗi nhà một kiểu. Dù Triệu Khôn Tắc có bộ ba "thanh tâm quả dục" của đàn ông trung niên: chuỗi hạt, trà kỷ tử thanh nhiệt, Phật Di Lặc đã khai quang thì cũng không thể kiểm soát được cơn đau tim khi nuôi con.
Chử Văn Lan mang đến vài chén yến sào, bà an ủi Triệu Khôn Tắc: "Có chuyện gì thì cứ nói chuyện đàng hoàng, đừng trút giận lên con bé."
Rồi dặn dò dì Yến mang thức ăn lên tầng hai đừng để con bé đói.
"Sớm biết con bé thế này thì ngay từ đầu tôi nên để nó theo mẹ nó ra nước ngoài." Triệu Khôn Tắc tức đến đau cả gan: "Cứ để mẹ nó quản nó đi, tôi chịu không nổi nữa rồi."
Một ngày cuối tuần yên bình bị một bảng điểm làm đảo lộn, áp lực trong nhà giảm xuống rõ rệt. Triệu Khôn Tắc xách túi gậy golf ra ngoài, coi như mắt không thấy tim không đau. Triệu Tinh Hồi bị nhốt trong phòng nên chỉ còn lại Chử Văn Lan và Văn Luyện ngồi ở phòng khách uống yến sào.
Chử Văn Lan lại vỗ vai Văn Luyện nhẹ nhàng an ủi cậu: "Cháu xem chú Triệu cháu cũng giận tím mặt rồi đấy, Tinh Hồi chỉ là hơi tùy hứng một chút thôi, con bé nói gì cháu đừng để trong lòng nhé."
"Dì Lan, cháu không sao ạ."
Văn Luyện không muốn ở lại thành phố Lạc Giang, trước đó Chử Văn Lan đã hết lời khuyên nhủ cậu nhiều lần.
"Cháu cứ yên tâm ở đây, cứ coi nơi này như nhà mình. Dì và chú Triệu cháu đều rất quý cháu, vẫn luôn mong cháu đến."
"Trước đây tình cảm của dì và mẹ cháu rất tốt, chị ấy thường xuyên chăm sóc dì, giờ đổi lại dì chăm sóc cháu cũng là lẽ đương nhiên."
"Hơn nữa thủ tục chuyển trường cũng đã làm xong rồi, cũng là một ngôi trường rất tốt, chú Triệu cháu đã nhờ người quen sắp xếp ổn thỏa hết rồi, cháu chỉ cần yên tâm học hành thôi."
"Chú Triệu cháu có một cô con gái bảo bối nên nâng niu trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, chiều chuộng đến mức không ai quản nổi, dì cũng thường bị con bé chọc tức đến đau đầu. Trong nhà này không ai chịu nổi con bé, ngay cả mấy dì giúp việc cũng bị nó làm cho bỏ đi mấy người, giáo viên ở trường cũng thường xuyên gọi điện về nhà. Con bé có nói gì hay làm gì thì cháu cứ tránh xa nó ra là được, nếu có chuyện gì thì tìm dì..."
Hết chương 8.