Phòng khách ở tầng một nằm ngay góc cầu thang, cửa sổ nhìn ra khu vườn riêng. Mỗi sáng, chim chóc trong vườn và mèo trên ban công tầng hai lại cãi nhau ầm ĩ.
Văn Luyện vệ sinh cá nhân xong bước ra khỏi phòng, biệt thự vẫn tĩnh lặng. Dì Yến đang chuẩn bị bữa sáng, thấy cậu dậy sớm thì hỏi có muốn ăn trước một chút không.
Văn Luyện lắc đầu: "Cảm ơn dì Yến, cháu sẽ ăn cùng mọi người sau ạ."
Một số việc đã quen làm từ nhỏ, bây giờ cậu cũng quen giúp một tay, giúp dì Yến nấu trà sâm, ép nước trái cây, tiện tay thay nước cho bình hoa trên bàn ăn.
Dì Yến luôn bảo cậu cứ để đó, dì cười nói: "Lát nữa phu nhân thấy thì không hay đâu."
"Trước đây ở nhà cháu cũng thường làm những việc này." Văn Luyện động tác thuần thục tự nhiên, đôi mày rủ xuống dịu dàng: "Chỉ là tiện tay thôi ạ."
Dì Yến biết câu chuyện của cậu từ Chử Văn Lan, dù sao cũng không phải đứa trẻ lớn lên trong nhung lụa nên những việc nhỏ này dì cũng tùy cậu, không quá ngăn cản.
Có so sánh mới có đối chiếu, có đối chiếu mới phân biệt được ưu nhược.
Triệu Tinh Hồi được nuông chiều từ bé nên không quen làm việc nhà. Văn Luyện thì chăm chỉ cẩn thận, dù nhà có dì giúp việc, cậu vẫn cố gắng tự mình làm, tuyệt đối không gây phiền phức cho người khác.
Dì Yến cũng khen Văn Luyện trước mặt Chử Văn Lan, nói đứa trẻ này ngoan ngoãn không cần phải lo lắng gì, phòng của cậu luôn sạch sẽ gọn gàng không bao giờ cần dọn dẹp, nói chuyện cũng dễ nghe, đối xử với ai cũng lễ phép khách sáo, nhìn thấy cậu là trong lòng thấy thoải mái. Bao nhiêu việc không biết từ lúc nào đã được cậu tiện tay làm giúp, muốn ngăn cũng không được còn khuyên thì không nói lại.
Rồi khẽ nói thêm: "Ôi chao, so với Tiểu Hồi nhà mình ấy... Đứa trẻ này thật sự rất tốt, phu nhân lòng thiện, mắt nhìn người cũng giỏi, sau này chắc chắn sẽ có phúc khí."
Chỉ trong thời gian ngắn, Văn Luyện dễ dàng chiếm được cảm tình của mọi người lớn trong nhà.
Chử Văn Lan trong lòng vui mừng, bà dặn dò dì Yến: "Tuy A Luyện hiểu chuyện nhưng dì cũng chăm sóc thằng bé nhiều hơn một chút, đừng để thằng bé chịu thiệt thòi, những gì Tinh Hồi có thì thằng bé cũng phải có, thằng bé thích ăn gì dì cứ mua cho, trong nhà có chuyện gì thì báo kịp thời cho tôi."
"Đương nhiên rồi ạ, phu nhân cứ yên tâm."
Có lời dặn dò của Chử Văn Lan, dù chỉ là sống nhờ ở nhà họ Triệu, Văn Luyện cũng không hề bị đối xử lạnh nhạt. Dì Yến ở cùng tầng một với cậu, bình thường tiếp xúc nhiều nhất nên thái độ đối với cậu cũng rất niềm nở.
Thời gian buổi sáng trôi qua nhanh chóng, còn đủ thời gian để Văn Luyện ôn bài và học thuộc một trang từ vựng tiếng Anh. Một lúc sau trần nhà đột nhiên rung lên tiếng nhạc sôi động, tiếp đó là tiếng dép lào lười biếng lạch bạch vang lên.
Triệu Tinh Hồi tay cầm bàn chải còn miệng đầy bọt kem đánh răng xách con Bạo Bạo đang đối đầu với chim chóc xuống, trước tiên mắng mèo hai tiếng rồi ném vài hạt ngô cho chim ăn, cuối cùng đóng sập cửa sổ lại "ầm" một tiếng.
Cùng lúc đó, Chử Văn Lan và Triệu Khôn Tắc ở tầng ba bị tiếng nhạc trong nhà làm tỉnh giấc. Chử Văn Lan xoa thái dương hỏi chồng bao giờ mới có thể khuyên con gái tắt cái loa inh ỏi như tiếng quỷ khóc kia, bà có chứng đau nửa đầu nên thật sự không chịu nổi.
Vị Triệu tổng vốn dĩ tung hoành như cá gặp nước ngoài xã hội cũng không khỏi xoa mày thở dài.
Chớ nói Triệu Tinh Hồi và Chử Văn Lan không thân thiết, đến cả ông bố ruột này đến gần cũng chẳng được cái sắc mặt tốt lành gì. Rõ ràng hồi bé là cái áo bông nhỏ đáng yêu biết bao, không biết là "lớn lệch" chỗ nào hay hội chứng tuổi dậy thì quá mạnh nên giờ đây còn khó đối phó hơn cả con nhím có gai.
Cả nhà lần lượt xuống lầu, Văn Luyện đã ngồi ở bàn ăn, cậu chào buổi sáng Triệu Khôn Tắc và Chử Văn Lan. Ba người vừa ăn sáng vừa trò chuyện dăm ba câu, cuối cùng mới thấy Triệu Tinh Hồi xách chiếc cặp sách sặc sỡ lề mề đi xuống lầu.
Hết chương 6.