Quyển 1 - Chương 50

Giọng cậu trầm tĩnh và dịu dàng: "Tôi đã về thành phố lân cận rồi, trước khi đi có nhờ dì Yến chăm sóc Bạo Bạo. Lúc đó nó vẫn rất khỏe."

Cô rõ ràng đang rất vui, cảm xúc tràn đầy: "Gì chứ, tôi còn muốn nhìn Bạo Bạo mà."

"Nếu cậu nhớ Bạo Bạo thì có thể gọi điện về nhà."

"Thế nhưng điện thoại ở nhà chẳng liên lạc được." Giọng cô nũng nịu: "Nếu không thì tôi tìm cậu làm gì."

Văn Luyện: "... Đợi hai ngày nữa tôi về, tôi chụp ảnh cho cậu xem được không?"

Cô "hừ hừ" hai tiếng, giọng nói ngọt ngào lọt ra giữa tiếng nhạc sôi động: "Nhưng hai ngày nữa tôi cũng về rồi."

"Thật à? Cậu đi đường cẩn thận nhé." Giọng cậu vẫn bình thản.

Cảm xúc qua ống nghe quá đỗi nhạt nhẽo, hoàn toàn đối lập với sự náo nhiệt bên Triệu Tinh Hồi. Cô dường như nhận ra chút lạnh lùng, suy nghĩ một lát rồi hỏi cậu: "Cậu sống thế nào? Về nhà có vui không?"

"Cũng được."

"Có gì vui không? Có náo nhiệt không, hôm nay chúng tôi có tiệc năm mới đó."

"Không có gì cả."

"Này, Văn Luyện." Triệu Tinh Hồi không muốn lằng nhằng với cậu: "Cậu ra sân bay đón tôi được không? Vừa nãy bố tôi bảo ông ấy bận, sẽ cho tài xế ra đón tôi, cậu đi cùng không? Tôi đã ngồi máy bay năm tiếng đồng hồ, cậu phải ra xách hành lý giúp tôi đó."

Văn Luyện im lặng vài giây, sau đó nhẹ nhàng đáp "được".

Lục Hiển Chu vẫy tay gọi "em gái Tiểu Hồi", Triệu Tinh Hồi đáp lại thật to rồi vội vàng quay lại điện thoại: "Vậy nhé, hẹn gặp lại."

Cô cúp máy.

Lục Hiển Chu đi tới, anh ta đưa cho cô một chiếc ô tô đồ chơi hình dáng đáng yêu: "Đồ chơi để quên trong nhà hàng, của em à?"

Triệu Tinh Hồi nhăn mũi: "Đương nhiên không phải rồi, đây là đồ chơi của bọn nhóc con mà, em năm nay đã mười sáu tuổi rồi đó."

"Em không phải nhóc con à."

Triệu Tinh Hồi mím môi, lặng thinh nhìn trời.

Cô như một viên pha lê trong suốt, bên trong thế nào thì bên ngoài thế ấy, chỉ cần trêu một chút là giận, nhưng dĩ nhiên, dỗ dành một chút cũng sẽ nguôi ngoai.

Lục Hiển Chu thấy cô bé này thật thú vị.

"Em là nhóc con, vậy anh là ông già rồi." Cô quay sang Lăng Vi: "Mẹ ơi, Lục Hiển Chu bắt nạt con."

Lục Hiển Chu giơ hai tay lên ra vẻ trong sạch: "Anh có làm gì đâu."

Lăng Vi cưng chiều nhìn hai đứa đùa giỡn.

Văn Luyện trở về thành phố Lạc Giang trước khi Triệu Tinh Hồi về nhà, cậu mang theo Bạo Bạo, cùng tài xế ra sân bay đón người.

Triệu Tinh Hồi thấy cậu thì rõ ràng rất vui, từ xa đã vẫy tay gọi "Văn Luyện" rồi cười rạng rỡ đi tới. Giây tiếp theo, cô ném chiếc vali, balo, áo khoác và khăn quàng cổ cho cậu rồi thoải mái duỗi người: "Cuối cùng cũng về đến nhà rồi."

Cảm thấy "nhân viên hành lý" chưa thạo việc này đi quá chậm, cô quay đầu lại giục, vừa hờn dỗi vừa nũng nịu, vừa nhảy tưng tưng: "Văn Luyện, đi nhanh lên."

Chẳng thấy chút ảnh hưởng nào từ chuyến bay năm tiếng đồng hồ đối với cô.

Văn Luyện đeo ba lô hình hoạt hình của cô, mỗi tay xách một chiếc vali, cánh tay vắt chiếc khăn sọc kẻ và áo khoác trắng, cam chịu đi theo sau cô.

Trên xe, Triệu Tinh Hồi ôm Bạo Bạo thân mật hồi lâu, về đến nhà mới có thời gian để ý đến Văn Luyện. Hai người ngồi trên sofa chơi game, cô chợt nhớ ra điều gì đó, tìm đồ vật ra: "Này, tặng cậu."

Đó là quà lưu niệm cô mang về cho cậu.

Hộp quà tinh tế và đẹp mắt. Mở ra là một cây bút máy 21k.

Chất liệu khảm xà cừ đen, đính trai ốc và bột vàng bạc, kiểu dáng mượt mà và sang trọng, giống như một tác phẩm nghệ thuật lấp lánh của các vì sao trong vũ trụ đêm.

"Tôi đi mua sắm, thấy cái này đẹp nên mua luôn. Tôi có hai cây giống hệt nhau, một cây màu đen và một cây màu trắng, cây của tôi là khảm xà cừ trắng." Cô không coi món quà này là chuyện to tát, vẫn phân tâm chơi game: "Nhân viên cửa hàng nói đây là bút may mắn, dùng nó khi thi chắc chắn sẽ gặp may, không chừng có thể đảm bảo cậu năm nào cũng đứng nhất đó."

Văn Luyện cầm món quà, đôi mắt đen láy nhìn cây bút, rồi lại nhìn cô, cậu mím chặt môi.

Triệu Tinh Hồi đoán cậu định từ chối.

"Tôi cũng mua một cây cho Phương Hâm. Đừng nói cảm ơn hay mấy lời khách sáo khác, tặng cậu thì cậu cứ nhận đi. Cứ coi như là Chử Văn Lan mua cho cậu là được, nói lời từ chối sẽ rất mất hứng."

Giọng điệu cô mang theo vẻ kiêu căng thường thấy của tiểu thư, rõ ràng không coi đây là một món quà trang trọng.

Cô kéo tay áo cậu, chớp chớp mắt: "Thế thì chúng ta trao đổi ngang giá nhé. Ngày mai cậu đi hội chợ với tôi, nghe Phương Hâm nói náo nhiệt lắm, hôm qua cậu ấy vừa đi rồi, hôm nay là ngày cuối cùng đấy."

Ở cạnh nhau lâu như vậy, Văn Luyện đã hiểu được cách cư xử và suy nghĩ của cô. Cậu cụp mắt xuống, nói "được", giọng điệu nghiêm túc: "Cảm ơn cậu vì món quà."

Triệu Tinh Hồi chống cằm cười: "Vậy ngày mai cậu đừng để lạc tôi đấy nhé."

Hội chợ được tổ chức tại một thị trấn cổ ở một quận khác của thành phố Lạc Giang, cách nhà một quãng đường. Triệu Tinh Hồi đặc biệt thay một chiếc áo váy và đôi giày da nhỏ xinh xắn mừng năm mới. Tài xế đưa hai người đến nơi, vừa thấy những chiếc đèn l*иg treo khắp nơi và biển người tấp nập, mắt Triệu Tinh Hồi đã sáng rực, tò mò nhìn ngang ngó dọc.

Hội chợ thật náo nhiệt, với đủ các trò chơi, quầy hàng, nào là ném bóng, đố chữ, biểu diễn ca múa và vô vàn món ăn vặt, đồ ăn nhẹ hấp dẫn.

Triệu Tinh Hồi cứ chỗ nào đông người là lao vào.

Người qua lại quá nhiều, Văn Luyện không ngờ mình lại không theo kịp cô. Vừa giây trước còn thấy cô ở ngay trước mắt, chớp mắt một cái đã lại chen sang một bên khác để xem náo nhiệt. Triệu Tinh Hồi lại chẳng có thói quen quan tâm đến ai, chủ yếu là hành động theo cảm hứng, cứ thế mà tự do di chuyển.

"Triệu Tinh Hồi, cậu đừng đi lung tung nữa."

Triệu Tinh Hồi cũng thấy Văn Luyện quá chậm, bèn gọi to: "Cậu theo tôi đi, đừng để lạc đấy."

Cô vẫy tay ra hiệu cho cậu đi theo. Hai người chen lấn giữa dòng người. Lúc đầu là nắm vạt áo cậu, sau đó là kéo tay áo Văn Luyện, thỉnh thoảng lại vô tình chạm vào tay cậu, rồi nắm luôn tay cậu mà đi về phía trước.

Bàn tay cô gái mềm mại không xương, trắng nõn và mịn màng tựa như cánh hoa, sứ mịn hay lụa là, không nóng như tay cậu mà ấm ấm lạnh lạnh nắm lấy ngón tay cậu.

Văn Luyện cụp hàng mi đen xuống, mím môi, không biết phải mở lời thế nào.

Chỉ có thể im lặng đi theo bên cạnh Triệu Tinh Hồi.

Đồ chơi ven đường giá năm tệ cô cũng muốn mua, nắm chặt trong tay không buông, vẫy tay bảo Văn Luyện trả tiền: "Cái này, cái này nữa, và cả cái này nữa, tôi lấy hết."

Trò chơi vòng tròn mười tệ cô cũng chơi. Triệu Tinh Hồi nhắm trúng một con búp bê đất sét ở xa, cô chen vào giữa đám trẻ con, thỉnh thoảng lại hét lên khi ném vòng. Cô ném hai lượt vẫn không trúng, cuối cùng gọi Văn Luyện đến thử. Mấy món khác cô không cần, chỉ nhất quyết đòi cho được con búp bê kia. Cuối cùng, tốn năm mươi tệ, cô mới ôm được nó vào tay.

Đố chữ dưới khu đèn l*иg, hai người lấy năm que. Triệu Tinh Hồi đoán đúng hai câu, Văn Luyện cũng đoán đúng hai câu. Còn một câu cuối cùng, cả hai nghĩ mãi không ra. Họ xúm lại suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng Triệu Tinh Hồi nhanh miệng nói ra đáp án trước. Cô "ha ha" cười hai tiếng rồi vui vẻ giành hết phần thưởng về tay.

Chụp ảnh dưới những tấm vải đầy màu sắc ở xưởng nhuộm và những chiếc đèn l*иg, Triệu Tinh Hồi vừa xem thành quả đã giậm chân giận dỗi: "Văn Luyện, cậu cứ chụp tôi xấu hoài. Lần trước ở công viên giải trí cũng vậy. Trong mắt cậu tôi xấu thế sao? Cậu không thể luyện tập kỹ năng chụp ảnh chút được à?"

Văn Luyện không hiểu "xấu" là như thế nào, rõ ràng mỗi bức hình đều rất đẹp.

Hết chương 50.