Quyển 1 - Chương 5

Tai nạn thảm khốc ấy đã cướp đi đôi vợ chồng trẻ rồi bỏ lại đứa con trai bé bỏng ở ghế sau.

Chử Văn Lan cũng từng gặp cậu bé này. Khi đầy tháng, đôi vợ chồng già hàng xóm đã mang đến một giỏ trứng gà nhuộm đỏ và bánh hỷ, Chử Văn Lan còn đến thăm chị hàng xóm và bế đứa bé con chơi một lúc.

Chỉ là sau này Chử Văn Lan chuyển công tác xa nhà, nhà họ Chử cũng chuyển đi khỏi khu tập thể nên hai nhà dần ít liên lạc, sau đó thì nghe được tin dữ này, vì con gái và con rể mất sớm, đôi vợ chồng già cũng lần lượt đổ bệnh rồi qua đời.

Giờ nhắc lại chuyện cũ khiến Chử Văn Lan nghẹn ngào hồi lâu, lại nghĩ đến cuộc sống giàu có thuận lợi của mình rồi nhớ đến cậu bé kia, bà nảy ra ý định đi thăm cậu.

Sau khi bố mẹ qua đời, quyền nuôi dưỡng đứa trẻ được giao cho nhà bác cả, đến nay cũng đã bảy tám năm, không biết đứa trẻ giờ đã lớn thành bộ dạng gì.

Tính ra chắc cũng là một thiếu niên đang tuổi mới lớn.

Đến khi bà nhìn thấy Văn Luyện.

Trong một góc trường học ngày mưa âm u, cậu thiếu niên mười ba mười bốn tuổi mặc bộ đồng phục đã bạc màu và đôi giày vải đứng trước mặt bà một cách yên tĩnh và rụt rè, giữa đôi mày và ánh mắt vẫn còn nét giống chị hàng xóm, bờ vai cậu thẳng đứng nhưng lại gầy gò yếu ớt, vẻ thư sinh trầm mặc không giấu nổi sự u uất.

Chử Văn Lan giới thiệu bản thân với cậu, cậu ngượng ngùng cười và gọi bà là "dì Văn Lan", nói mới biết, trong album ảnh gia đình có một tấm ảnh cũ chụp mẹ và dì Văn Lan bế cậu khi đầy tháng, mặt sau ảnh có ghi ngày tháng và tên người nên cậu đã ghi nhớ.

Chử Văn Lan vốn định đưa cậu đi ăn cơm, thấy cậu ăn mặc không được tươm tất nên trong lòng nghĩ sẽ mua cho cậu mấy bộ quần áo rồi nhét thêm chút tiền cho Văn Luyện hoặc đến nhà cậu xem sao, không ngờ Văn Luyện lại lắc đầu, cậu đến cửa hàng tạp hóa mua cho Chử Văn Lan một chai nước rồi khéo léo từ chối ý tốt của bà, chỉ nói rất cảm kích dì Văn Lan đã đến thăm cậu.

Sau này Chử Văn Lan hơi dò hỏi một chút mới biết. Văn Luyện sống cùng nhà bác cả trong căn nhà bố mẹ để lại cho cậu. Ban đầu cuộc sống cũng ổn nhưng sau này bác cả bị mất việc ở cơ quan, đã vậy còn phải nuôi mấy đứa con, kinh tế eo hẹp, anh họ Văn Luyện lấy vợ sinh con, nhà không đủ ở nên chiếm hết cả phòng của cậu, thỉnh thoảng viện cớ tiện đi học rồi để cậu đến nhà cô ở một thời gian. Nhà cô lại cảm thấy nhà anh cả chỉ biết chiếm lợi không đóng góp, tính toán chi li, người thân trong nhà không ít lần vì chuyện này mà cãi nhau đỏ mặt tía tai. Mấy năm nay Văn Luyện sống như quả bóng bị đá qua đá lại giữa mấy gia đình, nhà nào cũng lo thân mình nên càng không nói đến việc chăm sóc tốt cho đứa trẻ.

Chử Văn Lan tức giận không chịu nổi, nghĩ bụng mấy người thân keo kiệt này nuôi một đứa trẻ tốn bao nhiêu tiền đâu chứ. Lại nghĩ đến hai đứa trẻ cùng tuổi, Triệu Tinh Hồi nhà mình thì ngang ngược khiến người ta đau đầu còn đứa trẻ này lại hiểu chuyện đến mức khiến người ta xót xa. Nhớ lại tình nghĩa xưa với mẹ Văn Luyện, bà muốn đưa Văn Luyện đi.

Chuyện này đã bàn trước với Triệu Khôn Tắc.

Thứ nhất là Chử Văn Lan động lòng trắc ẩn, không thể khoanh tay đứng nhìn.

Thứ hai, với tài sản của nhà họ Triệu, nuôi thêm một đứa trẻ hoàn toàn không thành vấn đề, hơn nữa người làm ăn buôn bán rất tin vào phúc báo, tiền hương dầu Triệu Khôn Tắc cúng cho chùa mỗi năm không ít, làm việc thiện ắt sẽ gặp điều tốt lành, nhìn thế nào cũng là một chuyện tốt.

Hơn nữa bình thường hai vợ chồng đều bận rộn công việc, trong nhà căn bản là tài xế và người giúp việc chăm sóc. Văn Luyện sinh sớm hơn Tinh Hồi một chút, thành tích học tập xuất sắc, hiểu chuyện lại lễ phép, tính cách cũng dễ mến nên nếu có một người bạn cùng tuổi, Tinh Hồi có thể học hỏi được điều tốt và cũng bớt cô đơn.

Triệu Khôn Tắc nghe Chử Văn Lan nói vậy thì không cần nhiều lời, lúc đó ông lập tức gật đầu đồng ý.

Chỉ là cả hai đều quên nói trước với Triệu Tinh Hồi một tiếng, có lẽ căn bản đã lường trước được phản ứng của cô bé.

Chử Văn Lan lái chiếc Porsche bóng loáng, ăn mặc sang trọng, tiêu tiền rộng rãi, người thân nhà Văn Luyện chỉ mong có người tiếp nhận nên không hề bàn bạc gì đã giúp Văn Luyện đưa ra quyết định rồi dứt khoát tiễn cậu ra khỏi cửa.

Hết chương 5.