(*) Bắt đầu chương này mình sẽ set vàng nên số chữ cũng tăng lên nha cả nhà.
_______________________
Lăng Vi về nước trước Tết, một phần để cùng chồng giải quyết công việc công ty, phần khác là đón Tinh Hồi sang Singapore nghỉ đông, tiện thể thăm hỏi họ hàng bạn bè.
Vài công ty dưới trướng Triệu Khôn Tắc chẳng đáng là gì so với tập đoàn Lục thị. Mặc dù hai bên không có lợi ích kinh doanh trực tiếp, nhưng hòa khí sinh tài, nên Triệu Khôn Tắc vẫn đối xử khách sáo với vợ cũ, sắp xếp một bữa cơm cùng nhau.
Lăng Vi không chấp nhận lòng tốt này, chỉ hẹn thời gian đến nhà đón Triệu Tinh Hồi.
Ngôi nhà vẫn là ngôi nhà cũ, căn biệt thự này được mua khi Triệu Tinh Hồi khoảng sáu, bảy tuổi. Lăng Vi cũng đã sống ở đây vài năm. Sau này Triệu Khôn Tắc tái hôn, Chử Văn Lan muốn bán nhà để mua nơi ở mới, nhưng Tinh Hồi nhất quyết không chịu chuyển đi. Cuối cùng vợ chồng họ đành mua một căn hộ lớn gần công ty, thỉnh thoảng nếu phải xã giao muộn hoặc đường về quá xa thì họ sẽ nghỉ lại đó một đêm. Còn căn biệt thự này được coi là nhà chính, vì có Tinh Hồi ở đây nên phần lớn thời gian họ vẫn phải trở về.
Lăng Vi không ngăn cản được sự bướng bỉnh của con gái, cũng chẳng thể can thiệp vào chuyện nhà chồng cũ. Bà ấy chỉ có thể dặn dò qua điện thoại vài câu, mong chồng cũ quan tâm con gái nhiều hơn.
Rõ ràng là, vì sự nghiệp mà bỏ bê gia đình là chuyện thường thấy. Người bố vĩnh viễn vắng mặt trong quá trình trưởng thành của con cái, và mẹ kế có tốt đến mấy thì vẫn chỉ là mẹ kế.
Huống hồ Chử Văn Lan và Triệu Khôn Tắc đang có ý định sinh con.
Chử Văn Lan đã ở bên Triệu Khôn Tắc nhiều năm, trước đây vì cả hai bận rộn công việc và các buổi xã giao nên chưa ổn định. Mấy năm gần đây, vì muốn có thai, bà đã khám sức khỏe không ít, uống đủ loại thuốc bổ, thuốc bắc, đến cả việc cầu con ở đền chùa vào những dịp lễ tết cũng không thiếu.
Nếu một ngày nào đó có tin vui đến, Lăng Vi sẽ không ngạc nhiên, bà ấy chỉ lo lắng rằng khi gia đình có thành viên mới, con gái mình sẽ càng bị ghẻ lạnh hơn.
Vào ngày Lăng Vi đến đón, Triệu Tinh Hồi hân hoan vô cùng, cô đã sắp xếp hành lý từ trước, ăn mặc thật xinh đẹp, ngay cả nụ cười trên môi cũng ngọt ngào hơn vài phần.
Cô đã nhờ Văn Luyện chăm sóc cho Bạo Bạo.
"Bạo Bạo ở trong phòng, cậu phải nhớ cho nó ăn, cho nó uống, cách hai ngày thì mở một hộp pate, chơi với nó một lúc. Nhớ dặn dì giúp việc dọn phòng cho nó định kỳ. Nếu cậu phải đi đâu lâu thì gửi Bạo Bạo sang nhà Phương Hâm rồi đón nó về sớm nhé."
"À, tuyệt đối đừng để nó chạy lung tung, cứ cho nó ở trong phòng thôi. Nếu nó mà đi lạc thì về đây tôi sẽ đập nát đầu cậu." Cô phồng má lên, đôi mắt sáng long lanh nhìn chằm chằm vào cậu, vừa dặn dò vừa đe dọa: "Tôi nói thật đấy, tôi sẽ giận, giận lắm, giận ơi là giận, giận hơn tất cả những lần tôi giận trước đây cộng lại."
Văn Luyện đã hiểu rõ mức độ tức giận của cô, thái độ dịu dàng đón lấy chú mèo: "Tôi biết rồi."
Triệu Tinh Hồi cúi người xuống, mái tóc đen mượt như tơ lụa buông xuống, lướt qua mu bàn tay Văn Luyện, hơi nhột. Cô kề sát lại, vuốt ve Bạo Bạo đang nằm trong lòng cậu: "Chị đi chơi đây, ở nhà phải ngoan ngoãn nghe lời anh trai nhé."
Bạo Bạo "meo meo" vài tiếng, thoải mái nằm gọn trong vòng tay Văn Luyện.
"Cậu đến thành phố bên cạnh bao lâu thì về?" Cô hỏi.
"Không chắc nữa, có lẽ là vài ngày trước khi nhập học." Cậu hỏi lại: "Thế còn cậu?"
"Tôi cũng không biết, khi nào muốn về thì về."
Lần đầu tiên Văn Luyện nhìn thấy Lăng Vi là ở dưới tầng trệt của biệt thự.
Người phụ nữ duyên dáng ấy dường như trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Làn da căng mịn sáng bóng, chiếc váy cắt may tinh tế tôn lên vòng eo thon thả, mái tóc dài mượt mà buông trên vai toát lên vẻ trang nhã. Cả người cô toát ra vẻ thanh lịch và đoan trang, cười tươi ôm con gái vào lòng.
Hôm đó tất cả mọi người đều ở nhà. Giới người lớn xã giao luôn có sự khéo léo và từng trải riêng. Ít nhất thì Chử Văn Lan và Triệu Khôn Tắc đều thể hiện sự chu đáo, nồng nhiệt và rộng lượng, nắm tay Triệu Tinh Hồi ân cần dặn dò vài câu, mọi thứ từ đầu đến cuối đều được sắp xếp vô cùng ổn thỏa.
Lăng Vi nhìn thấy Văn Luyện, bà ấy lịch sự và duyên dáng mỉm cười với cậu. Nhưng dường như bà ấy chỉ liên kết cậu với một cái tên hoặc một sự kiện nào đó, chứ không có ý định trò chuyện hay tìm hiểu về cậu thiếu niên này. Bà ấy đẩy Triệu Tinh Hồi vào xe: "Lên xe đi, chúng ta ra sân bay."
Triệu Tinh Hồi vui vẻ bước lên xe. Khi cửa kính xe sắp đóng, cô quay lưng lại, lè lưỡi, làm một gương mặt quỷ với Văn Luyện đang đứng từ xa.
Văn Luyện im lặng nhìn chiếc xe sang trọng lăn bánh đi.
Cậu đã học được cách không ghen tị từ lâu. Không ghen tị vì người khác có bố mẹ, cũng chẳng ghen tị vì nhà người khác giàu có, cuộc sống tự do.
Chử Văn Lan và Triệu Khôn Tắc vẫn đứng dõi theo chiếc xe đi khuất. Hai người cùng quay lại, Chử Văn Lan khoác tay chồng: "Sắc mặt chị Lăng Vi mấy năm nay càng ngày càng tốt, trẻ ra hẳn."
"Giờ bà ấy bay cao rồi." Triệu Khôn Tắc khịt mũi than phiền: "Cũng bắt đầu ra vẻ phu nhân nhà giàu, coi thường người khác."
"Mỗi người có một cái phúc riêng. Hơn nữa cuộc sống của chúng ta cũng đâu có tệ." Chử Văn Lan chỉnh lại cổ áo chồng: "Em mua cho anh mấy cái cà vạt mới, lát về phòng thử nhé."
Văn Luyện cùng Chử Văn Lan bước vào nhà.
Trong khi ở Trung Quốc gió lạnh và mưa phùn thì Triệu Tinh Hồi lại đang tận hưởng kỳ nghỉ ở một hòn đảo nhiệt đới với cát trắng nước trong, nằm phơi nắng dưới hàng dừa, lặn biển và chơi cầu trượt nước.
Văn Luyện ở nhà cho mèo ăn, chơi với mèo, đến thư viện đọc sách làm bài tập, rồi theo Chử Văn Lan về quê ở thành phố lân cận để ăn Tết cùng gia đình lớn.
Ngoài người bố đã qua đời vì tai nạn, nhà họ Văn còn có một người bác trai, hai người cô và mấy đứa cháu. Lẽ ra khi tụ tập sẽ rất náo nhiệt, nhưng mối quan hệ giữa các họ hàng không mấy hòa thuận, mỗi lần gặp mặt đều kết thúc bằng cãi vã.
Có lẽ cậu không cần thiết phải về. Nhà bác cả đã ba thế hệ sống chung, cả nhà vui vẻ sum vầy, quây quần bên con cháu. Văn Luyện ngồi giữa họ như một người ngoài cuộc. Bác cả chỉ hỏi cậu sống ở nhà họ Triệu thế nào, học hành ra sao, rồi dặn cậu phải học cho tốt, sau này thành đạt thì nhớ báo đáp ơn nghĩa mọi người, ngoài ra chẳng còn gì để nói.
Văn Luyện bình thản đáp “vâng”.
Còn phải báo đáp thế nào thì phải đợi sau này cậu thành đạt rồi mới tính.
Chẳng qua cậu chỉ muốn về xem một chút, căn nhà mà bác cả đang ở chính là tài sản thừa kế của bố mẹ cậu, một căn nhà gạch hai tầng kiểu cũ, cửa sổ sáng sủa, sân trong tĩnh mịch, trước cửa trồng một cây sầu đâu thân to lớn, cao hơn cả mái nhà. Mỗi cuối xuân, hoa sầu đâu lại rơi lả tả tỏa hương thơm ngát.
Cậu ra đời đúng vào mùa hoa sầu đâu nở rộ. Bố mẹ ôm đứa con mới sinh từ bệnh viện về, nhìn thấy những chùm hoa sầu đâu trắng hồng, tím nhạt dày đặc trước nhà, đẹp như mây như sương, hương thơm ngọt ngào thoang thoảng trong nắng ấm và gió hiền, đó là một cuộc sống thật đẹp.
Người mẹ trẻ ngửi hương thơm thoang thoảng không dứt, đặt tên con là “Luyện”, Văn Luyện.
Văn Luyện muốn về xem lại ngôi nhà này, xem lại cái cây này.
Cây sầu đâu vào mùa đông lá đã úa vàng thưa thớt, những quả khô nhăn nheo màu vàng treo trên cành cho chim chóc rỉa ăn. Văn Luyện ngồi bên cửa sổ thì bất ngờ nhận được điện thoại của Triệu Tinh Hồi.
Đây là lần đầu tiên cô gọi cho cậu.
"Văn Luyện."
Bên cô tiếng nhạc nền ồn ào, xen lẫn tiếng nói chuyện râm ran, giọng cô trong trẻo và đầy tiếng cười: "Bạo Bạo vẫn ổn chứ?"
Hết chương 49.