"Chắc cũng bình thường, mức độ kinh dị không cao lắm đâu."
Phim ma cần không khí và bạn đồng hành. Xem giữa ban ngày nên hiệu ứng khá là vui vẻ, lại có Bạo Bạo ở bên cạnh phá đám. Hai người cười khúc khích, chen chúc vào nhau và trêu chọc: "Cốt truyện chán quá đi mất."
Hai mươi phút sau, Phương Hâm nhận được điện thoại của mẹ, nháy mắt với Triệu Tinh Hồi: "Bố tớ tan làm rồi, bảo tối nay đưa chúng ta đi ăn nhà hàng, tớ về trước đây."
"Phim còn chưa xem xong mà." Triệu Tinh Hồi đuổi theo cô ấy xuống lầu.
"Cậu tự xem đi. Hoặc là rủ Văn Luyện xem cùng ấy, chắc cậu ấy sắp từ thư viện về rồi."
Triệu Tinh Hồi không dám xem một mình trong phòng.
Cô gan bé mà lại nghiện, vẫn còn tò mò về cốt truyện phía sau của bộ phim. Mãi đến khi Văn Luyện từ thư viện về, ăn tối xong, cô bồn chồn nhìn cậu đầy vẻ mong đợi: "Tối nay cậu xem phim cùng tôi nhé?"
Văn Luyện nhìn đôi mắt lấp lánh đầy mong đợi của cô, không chắc cô đang mong đợi điều gì. Cậu suy nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng nói: "Được thôi."
"Phim kinh dị đó, có thể sẽ hơi đáng sợ một chút." Triệu Tinh Hồi nhảy tưng tưng đến phòng khách, mở TV rồi ấn vào bộ phim: "Tôi đã xem một đoạn rồi, chúng ta có thể xem lại từ đầu."
Bên ngoài cửa sổ trời đã tối đen, chỉ có gió lạnh thổi vù vù qua những cành cây khô. Dì Yến làm xong việc nhà, nếu không có gì sẽ về phòng nghỉ ngơi. Triệu Tinh Hồi nghĩ đến không khí xem phim, tắt đèn chùm pha lê trên trần nhà, chỉ để lại một vòng đèn trang trí xung quanh phòng khách, rồi vỗ vỗ lên ghế sofa.
"Cậu ngồi đây, tôi ngồi bên cạnh."
Văn Luyện ngồi xuống bên cạnh cô.
Triệu Tinh Hồi ôm gối, cuộn mình vào ghế sofa.
Hai mươi phút đầu của bộ phim có vẻ ấm áp và bình yên, chẳng liên quan gì đến từ "kinh dị".
Ba mươi phút sau, bộ phim chính thức đi vào cốt truyện, hiệu ứng âm thanh và nhịp điệu đột ngột tăng lên vài bậc. Triệu Tinh Hồi đang ăn khoai tây chiên ngon lành thì bất ngờ giật mình, làm rơi hết khoai tây chiên xuống đất.
Cứ sau mỗi hai phút, Triệu Tinh Hồi lại nhích về phía Văn Luyện. Mười phút sau, cô đã rúc sát vào người cậu.
Cô giật mình hoảng hốt trước những cảnh phim, mỗi khi một cảnh kinh dị xuất hiện, cô lại phản ứng mạnh. Cái gối lúc thì ôm chặt trong tay, lúc thì che trước mặt, lúc thì run rẩy, lúc thì cô hét lên.
Văn Luyện thì vẫn rất bình tĩnh.
"Nếu cậu sợ thì chúng ta có thể không xem nữa."
"Nhưng tôi vẫn muốn xem." Giọng cô run rẩy, vừa sợ hãi vừa không thể dứt ra được: "Tôi vừa sợ vừa muốn xem, cậu che cho tôi một chút đi."
Văn Luyện không còn cách nào khác.
Cuối cùng Triệu Tinh Hồi trốn hoàn toàn ra sau lưng cậu, chỉ dám run rẩy ló đầu ra, hoặc là nhô đôi mắt tò mò và cẩn thận trên vai cậu.
Phương Hâm nói sai rồi, bộ phim kinh dị này cực kỳ đáng sợ.
Khi những hình ảnh đẫm máu đột nhiên xuất hiện, Triệu Tinh Hồi giật nảy mình, cô dựng hết cả lông tơ, túm chặt lấy áo Văn Luyện mà run rẩy. Cậu không bị dọa bởi cảnh phim, nhưng lại bị những tiếng hét bất ngờ và những cử động phía sau lưng cô làm cho giật mình.
Sau đó Triệu Tinh Hồi túm chặt lấy cánh tay của Văn Luyện.
Cô hoàn toàn không ý thức được. Đôi mắt run rẩy nhìn chằm chằm, móng tay đã cắm sâu vào tay cậu. Sức mạnh của móng tay nặng hay nhẹ, da có bị đau hay không, tất cả đều tùy thuộc vào mức độ mạnh mẽ của hình ảnh trên màn hình.
"Văn Luyện, cậu có thể đi bật hết đèn lên được không? Tối quá tôi sợ."
Văn Luyện còn chưa kịp đứng dậy thì đã bị kéo lại ngồi xuống: "Ôi ôi ôi cậu đừng đi, tôi sợ người đó lại đột ngột quay lại."
Đầu cô chui vào sau lưng cậu như đà điểu, run rẩy nói: "Cậu giúp tôi nhìn đi, tôi không xem nữa... Khi nào người đó đi rồi thì nói với tôi."
"Đi rồi."
"Thật sự đi rồi sao?"
Văn Luyện bình tĩnh nói: "Thật sự đi rồi, có thể ra ngoài rồi."
Cô thò đầu ra từ vai cậu, run rẩy liếc nhìn hai cái, năm giây sau lại bị hình ảnh trên màn hình giáng một đòn nặng nề, tim đập như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Cô nhắm chặt mắt, ngón tay bấu chặt Văn Luyện, rồi hét lên: "Aaaaaaa!"
"Triệu Tinh Hồi..."
Hết chương 47.