Quyển 1 - Chương 46

"Quán đó đông người xếp hàng lắm, không có giao hàng." Cô "khụ khụ" ho khan vài tiếng, lại hít hít cái mũi đỏ ửng vì bị khăn giấy chà xát. Giọng nói nghèn nghẹn giống như mật ong caramel treo trên thìa: "Thuốc đắng quá, tôi ăn gì cũng không ngon, tôi muốn ăn kẹo hồ lô chua chua ngọt ngọt."

"Biết vậy thì đã sao, rõ ràng biết trời trở lạnh, tại sao không mặc thêm một chiếc áo."

"Thế tại sao cậu không nhắc tôi?" Cô dùng bút gõ gõ lên mặt giấy, hỏi cậu: "Rõ ràng cậu biết trời trở lạnh, thấy tôi mặc ít như thế, tại sao không nói với tôi một tiếng."

Văn Luyện lặng lẽ thở dài, cậu đặt sách xuống rồi đứng dậy.

"Cậu đi đâu?"

"Mua kẹo hồ lô." Văn Luyện xách áo khoác lên định ra ngoài: "Cậu làm xong bài tập đi, tôi về sẽ giúp cậu kiểm tra."

Một giờ sau, Triệu Tinh Hồi như ý nguyện được ăn hạt dẻ rang đường nóng hổi và kẹo hồ lô chua chua ngọt ngọt. Còn Văn Luyện cầm bài ôn tập của cô, lại lặng lẽ thở dài một lần nữa.

Triệu Tinh Hồi học không tệ, nhưng tư duy lại hay nhảy cóc, ghép nối sai và quá coi thường đề bài.

Cô cũng có thể thức đến nửa đêm, thức khuya hơn cả Văn Luyện, dù bài tập có nhiều đến đâu cũng tự làm hết, tuyệt đối không chép của cậu một chữ nào. Cô cố gắng mở to mắt để nghiền ngẫm hết quyển tài liệu đáng để học đó.

"Tại sao cậu lại học giỏi như thế?" Cô cắn đầu bút hỏi cậu: "Giỏi thế là đủ rồi, tại sao thành tích mỗi môn lại đòi hỏi phải hoàn hảo như vậy?"

Văn Luyện khép sách lại, lạnh nhạt đáp: "Ngoài thành tích ra, tôi còn có gì khác để đòi hỏi sao?"

Cậu cũng hỏi cô: "Tại sao cậu lại kiên trì như vậy?"

Triệu Tinh Hồi lại ném ra một tờ khăn giấy, lẩm bẩm với giọng lạnh lùng: "Đương nhiên tôi phải học hành chăm chỉ, tất cả mọi người đều nghĩ tôi không thể làm được, thì tôi càng phải làm cho bằng được."

Sau khi khỏi hẳn cảm nặng, kỳ thi cuối kỳ lặng lẽ đến.

Ngay cả Triệu Khôn Tắc cũng không nhận ra học kỳ này thoáng cái đã kết thúc. Ông còn nghĩ hai đứa trẻ ở nhà không đi học, có phải vì gần đây tuyết rơi nên trường nghỉ.

Thực ra trên trời chỉ lác đác vài bông tuyết, trong vườn cũng chẳng có lớp tuyết nào tích lại.

Thành tích thi cuối kỳ của Triệu Tinh Hồi khá tốt. Lăng Vi gọi điện cho chồng cũ, nói rằng một thời gian nữa bà ấy sẽ về nước để giải quyết một số việc rồi đón Tinh Hồi sang Singapore nghỉ đông nên báo trước với ông một tiếng.

"Ông có thể quan tâm đến con gái hơn một chút không? Có chút trách nhiệm và sự quan tâm của một người bố đi. Cách đây không lâu con bé bị cảm mà ông còn không biết." Lăng Vi phàn nàn.

"Sao tôi lại không quan tâm? Ở nhà có người chuyên chăm sóc con bé, ngày nào Văn Lan cũng sắp xếp ăn mặc cho nó. Con bé bị cảm tôi cũng dặn nó uống thuốc đầy đủ." Triệu Khôn Tắc nói một cách phóng khoáng, "Bà cũng biết tôi bận công việc mà, công ty bận, tiệc tùng cũng nhiều. Nếu bà có thể thuyết phục con bé đến Singapore thì cũng tốt, tôi cũng đỡ phải lo lắng."

"Nếu ông thực sự quan tâm thì sao lại đưa một đứa trẻ về nhà sống chứ." Giọng Lăng Vi hơi lạnh: "Tinh Hồi không nói, không có nghĩa là tôi không biết. Nếu nó mà chịu một chút tủi thân nào..."

"Tuyệt đối không có chuyện đó, chúng tôi đều vì Tinh Hồi mà." Triệu Khôn Tắc ngắt lời vợ cũ, ông nói một cách tử tế: "Bà đón Tinh Hồi đến Singapore nghỉ đông, tôi hoàn toàn không có vấn đề gì. Rảnh thì bà cũng về nhà chơi, tôi và Văn Lan đều hoan nghênh."

"..."

Bỏ qua những ân oán của người lớn, Triệu Tinh Hồi ở nhà ăn ăn ngủ ngủ dạo này thấy chán quá.

Văn Luyện cũng ở đó. Kỳ nghỉ đông năm nay cậu không về thành phố bên cạnh, Chử Văn Lan nói thời tiết không tốt, bảo cậu ở nhà. Tiện thể trước Tết bà sẽ về tham gia họp lớp cấp ba, khi đó hai người sẽ cùng về.

Phương Hâm đến nhà chơi, cùng Triệu Tinh Hồi vuốt ve mèo, chơi game và xem phim. Dạo này hai người mê phim trinh thám, ngồi cuộn mình trên ghế lười, xem hết bộ phim này đến bộ phim khác rất nhanh.

Hôm đó Phương Hâm mở một bộ phim kinh dị: "Xem cái này đi, nhiều bạn trong lớp nói phim này hay lắm."

Triệu Tinh Hồi ôm gối cắn khoai tây chiên: "Có đáng sợ không?"

Hết chương 46.