"Tài liệu gì vậy?" Văn Luyện hỏi.
"Cậu đừng bận tâm." Triệu Tinh Hồi không chịu nói.
Cô không nói, Văn Luyện cũng không hỏi. Cậu cho tay vào túi áo khoác đen, cắm đầu đi đường của mình.
Triệu Tinh Hồi lúc nào cũng ăn mặc dễ thương và xinh đẹp, màu sắc trên người cô sáng hơn Văn Luyện. Áo khoác phao mỏng phối với quần jean và bốt ngắn, giống như mùa xuân của khu vườn. Cô vung tay đi vài bước, rồi lại không nhịn được: "Phiền chết đi được. Chẳng qua là tài liệu ôn tập cho kỳ thi cuối kì thôi mà..."
Hiểu rồi, tài liệu ôn tập chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ.
Hai người đi một đoạn, Triệu Tinh Hồi nghĩ ngợi: "Này. Tài xế nói lát nữa sẽ đến đón, cậu có muốn về nhà cùng tôi không?"
"Không cần đâu." Văn Luyện nói: "Khoảng mười phút nữa là đến giờ tự học, tôi sẽ về nhà muộn hơn một chút."
Cô đáp lại một cách cụt lủn: "Ồ."
Văn Luyện quay lại lớp không lâu sau đó. Các bạn nữ trong lớp xúm lại, tò mò hỏi về mối quan hệ của cậu và Triệu Tinh Hồi. Khi ấy, Triệu Tinh Hồi đã giấu kín mối quan hệ với Văn Luyện trước mặt Phương Hâm một thời gian dài, bây giờ Phương Hâm cũng giữ bí mật, không tùy tiện nói ra chuyện này.
Với tính cách của Triệu Tinh Hồi, cô không có phiền não bị bàn tán trực tiếp. Nhưng Văn Luyện, nhờ vào sự thân thiện của mình, đương nhiên bị bao vây bởi những người bạn cùng lớp đầy hứng thú và tò mò.
"Là bạn gái à?"
"Tớ thấy hai người đi cùng nhau mấy lần rồi đó."
"Triệu Tinh Hồi lớp bên nổi tiếng lắm đấy, xinh đẹp, cũng có rất nhiều bạn nam thích cô ấy."
"Phương Hâm nói hai người ở cùng khu, quen nhau từ cấp hai, vậy hai người có phải rất thân không?"
Văn Luyện mỉm cười lái sang chuyện khác, chỉ nói không phải, là bạn bè bình thường.
Cô bạn "bình thường" cùng sống dưới một mái nhà này, vì không chú ý giữ ấm trong đợt rét đột ngột, lại mặc một chiếc áo len hở rốn, nên không ngoài dự đoán đã bị cảm nặng và phải nghỉ ở nhà dưỡng bệnh một tuần.
Văn Luyện nghe thấy cô gọi "mẹ ơi", giọng nói nghèn nghẹn nhưng lười biếng và nũng nịu, cô phàn nàn với Lăng Vi ở đầu dây bên kia rằng trường học thật đáng ghét, bài vở quá nhiều, thầy cô thì hung dữ và nghiêm khắc, gần đây trời mưa hoài thật phiền.
Lăng Vi an ủi cô, gọi cô đến Singapore ăn Tết, cả nhà có thể đi nghỉ mát trên đảo.
"Nếu con thi tốt." Triệu Tinh Hồi nũng nịu: "Thì coi như đây là phần thưởng du lịch."
"Thế nào cũng được, mẹ sẽ đặt vé máy bay trước cho con." Lăng Vi cười dỗ dành con gái: "Ôn tập cũng không cần quá vất vả, nếu có chỗ nào không hiểu, mẹ sẽ nhờ Hiển Chu dạy con."
Triệu Tinh Hồi lầm bầm: "Con không cần anh ấy dạy đâu, anh ấy lúc nào cũng coi con như học sinh tiểu học ấy."
Hơn nữa Triệu Tinh Hồi liếc nhìn người vừa đi qua: "Con có thể tìm người khác."
Đúng như mục đích sử dụng, Văn Luyện bị Triệu Tinh Hồi ép đến để cùng ôn tập.
Cô quấn một chiếc chăn hoạt hình, tay trái cầm gói thuốc cảm, tay phải là ly trà gừng đường đỏ. Trước bàn là hộp khăn giấy, thùng rác chất đầy khăn giấy đã dùng. Cô mũi đỏ hoe, trải tài liệu ra trước mặt.
Thành tích môn tự nhiên của Văn Luyện gần như tuyệt đối, cậu giảng từng môn Toán, Lý, Hóa. Giọng cậu dù có trong trẻo đến mấy thì Triệu Tinh Hồi cũng nghe đến mức choáng váng.
Có lẽ cô có chút bướng bỉnh, giỏi nhất là nói những câu hiển nhiên và ngang ngược, câu đúng nhất của cô bé là "Cậu giảng không đúng" và "Cậu chưa từng giảng cho tôi nghe".
Văn Luyện xoa xoa thái dương, sự kiên nhẫn của cậu trong quá trình ôn tập cùng cô dần cạn kiệt rồi lại dần được tái tạo. Vì cô bị cảm nên giọng điệu của cậu vô cùng ôn hòa: "Vậy tôi giảng lại một lần nữa, đây là kiến thức nhất định sẽ có trong đề thi."
Cô vò nát mẩu khăn giấy trong tay, uống một ngụm thuốc cảm, lại uống một ngụm trà gừng đường đỏ rồi ngửa ra sau, nằm vật ra thảm: “Tôi mệt rồi, tôi muốn ăn kẹo hồ lô và hạt dẻ rang đường."
Văn Luyện cúi đầu lật tài liệu, lông mày đã nhíu lại: "Gọi giao hàng đi."
Hết chương 45.