Quyển 1 - Chương 44

Văn Luyện lắng nghe cô nói thao thao bất tuyệt, từ căng tin đến siêu thị, rồi đến tiệm bánh, hiệu sách, rồi thư viện. Hồi đầu năm học, cô đã nạp vào thẻ sinh viên một vạn tệ, bây giờ vẫn còn một nửa, và tất cả số tiền đó đã được chuyển vào thẻ của cậu.





"Không được từ chối." Cô giơ ngón tay thon dài ra trước mặt cậu, đôi mắt trong veo nhìn cậu đầy vẻ hiển nhiên: "Không phải tiền của Chử Văn Lan. Tôi sẽ nạp tiền vào thẻ cho cậu định kỳ. Cậu tiêu tiền của tôi, còn tôi dùng thẻ của cậu."





Quần áo, ăn uống, việc đi lại của Triệu Tinh Hồi đều do gia đình chuẩn bị, tiền tiêu vặt cũng không giới hạn, ngoài ra còn có tiền trợ cấp của mẹ ruột, nên về mặt vật chất chưa bao giờ phải chịu thiệt thòi. Còn tiền tiêu vặt của Văn Luyện cũng do Chử Văn Lan cho, mỗi quý một lần. Cậu dùng rất ít, cũng không đòi thêm, hầu như không có khoản chi nào khác.





Chuyện này Văn Luyện không được phép nói không.





Lượng học sinh cấp ba rất đông nên buổi trưa căng tin cũng đông đúc hơn. Trước đây, thỉnh thoảng Phương Hâm nhờ Văn Luyện giúp giữ chỗ trong nhà ăn, bây giờ thì Văn Luyện và Triệu Tinh Hồi tiện thể rủ thêm Phương Hâm đi ăn cùng.





Điều hiển nhiên là Văn Luyện không kén ăn, cũng không có sở thích đặc biệt nào. Cô chọn món gì, uống gì trước, phần mà cô không thích mới là của cậu.





Tuy nhiên, nếu có món mới xuất hiện, người đầu tiên nếm thử có lẽ sẽ là Văn Luyện, ai mà biết có ngon không? Kiểu gì cũng phải có người thử độc trước.





"Tôi muốn uống nước ổi xoài."





"Được."





"Cũng muốn uống cả cherry berry."





"Cũng được."





"Nhưng tôi chỉ uống được một ly thôi, hai ly thì không thể uống hết được."





Văn Luyện đưa ra lời khuyên cho cô: "Vậy hôm nay mua một loại, ngày mai mua loại khác."





"Không được, tôi muốn uống cả hai loại."





Cậu nhíu mày, nhìn đồng hồ: "Cậu đã chọn mười phút rồi, cậu có thể mua cả hai ly."





"Tôi không uống hết hai ly." Ánh mắt cô lướt qua lại giữa hai loại đồ uống, "Văn Luyện, cậu thấy cái nào ngon hơn?"





"Đều như nhau."





"Sao có thể như nhau được? Rõ ràng hương vị và cảm giác đều khác nhau. Cậu thấy cái nào hợp với tôi hơn?"





"Không có gì khác biệt."





Cô quay đầu, hừ một tiếng: "Nếu cậu cứ qua loa như thế, tôi có thể chần chừ thêm mười phút nữa đấy."





Văn Luyện mím môi: "Triệu Tinh Hồi, cậu chỉ có hai lựa chọn, mua một ly, hoặc mua hai ly."





"Tôi đã nói rồi, tôi không uống hết hai ly."





Văn Luyện bắt đầu thấy mất kiên nhẫn. Cuối cùng, cậu nhượng bộ: "Nếu cậu uống không hết, có thể đưa cho tôi được không?"





"Không được, tôi bị chứng sợ bẩn." Cô nhăn mặt: "Tôi không uống đồ người khác đã uống, cũng không cho phép người khác uống đồ của tôi."





"Tôi không định uống phần thừa của cậu." Cậu không biểu cảm trả tiền rồi lấy thêm một cái ly giấy.





Cả hai cùng chia sẻ hai ly nước. Triệu Tinh Hồi chống cằm nhìn cậu cúi đầu rót ra một nửa ly, rồi đưa phần còn lại cho cô.





Cô nhướng mày, cầm lấy ly, nhấp một ngụm nước trái cây tươi mát ngọt ngào, rồi nheo mắt như vầng trăng khuyết, liếʍ môi và chạm cốc với cậu: "Cheers!"





Văn Luyện uống hai ly rưỡi nước ngọt.





Từ đó, thực đơn của cậu dần trở nên phong phú hơn. Những món chưa từng ăn, chưa từng thấy, món Triệu Tinh Hồi thích, món Triệu Tinh Hồi không thích, món cậu thích, món cậu không thích, cậu đều nếm thử một nửa.





Lần đầu tiên Triệu Tinh Hồi xuất hiện ở cửa lớp bên cạnh để tìm Văn Luyện.





Lúc đó Văn Luyện đang nói chuyện với bạn học về bài thi vừa được phát. Cậu quay đầu lại, thấy cô bé rạng rỡ đang khoanh tay đứng ở cửa. Đôi mắt long lanh đảo nhẹ, thấy cậu, cô hất cằm, ra hiệu cho cậu ra ngoài.





Các bạn cùng lớp đều ngẩn ra. Cậu đặt bút xuống, bình thản đi về phía cô.





"Buổi sáng thầy giáo có phát một tài liệu, tôi cần đi photo." Cô hơi bĩu môi, giọng điệu không cho phép từ chối: "Phương Hâm đi hoạt động câu lạc bộ rồi, cậu đi với tôi."





Cậu đi cùng cô.





Hai người sánh bước ra khỏi tòa nhà học, đi dọc theo con đường nhỏ trong vườn dưới lầu đến trung tâm dịch vụ học sinh. Gần đây, đợt lạnh tràn về, thời tiết thực sự quá lạnh, hơi thở thành sương. Các góc vườn đóng băng, chỉ có cây nhựa ruồi và thường xuân còn giữ chút sức sống.

Hết chương 44.