Quyển 1 - Chương 43

Bạo Bạo thường chỉ hoạt động ở tầng hai, có phòng riêng của mình.

Ban đầu, Chử Văn Lan định để trống căn phòng này để sắp xếp chỗ ở cho Văn Luyện, nhưng sau đó Triệu Tinh Hồi không chịu buông tha nên giờ căn phòng vẫn bị Bạo Bạo chiếm lĩnh, trở thành một căn phòng đúng nghĩa dành cho thú cưng.

Trong nhà không ai thích mèo. Khi Chử Văn Lan và Triệu Khôn Tắc ở nhà, Bạo Bạo luôn ngủ say tít trên lầu. Thỉnh thoảng Triệu Tinh Hồi và Phương Hâm bế nó xuống dưới hoặc ra vườn chơi một lúc, nhưng các cô giúp việc trong nhà cũng không thích vì phải dọn lông trên sofa và thảm ngay lập tức.

Kể từ khi Văn Luyện đến, Bạo Bạo đặc biệt quan tâm đến cậu. Nhất là sau khi Triệu Tinh Hồi cho phép Văn Luyện chạm vào nó, Bạo Bạo cứ quấn quanh chân Văn Luyện, cọ qua cọ lại, làm nũng đáng yêu.

"Bà chủ không thích mèo chút nào đâu." Dì Yến thấy Văn Luyện cho nó ăn tôm luộc thì tốt bụng nhắc nhở cậu: "Con mèo này không ngoan, lát nữa bà chủ sẽ xuống ăn sáng, A Luyện đưa nó lại cho Tiểu Hồi đi."

Nếu nói về phe phái trong nhà thì không còn nghi ngờ gì nữa, Văn Luyện chắc chắn đứng về phía Chử Văn Lan.

Văn Luyện xoa bộ lông trắng mềm mại trên bụng Bạo Bạo, dịu dàng nói vâng.

"Văn Luyện, cậu bế Bạo Bạo lên đây." Công chúa nhỏ gọi, bảo cậu trả mèo.

"Tôi lên à?"

Văn Luyện ngẩng đầu, nhìn Triệu Tinh Hồi mặc bộ váy ngủ dâu tây màu be in hoa nhí, trên chiếc bờm rửa mặt có hai chú gấu trúc, tóc vẫn còn rối, đang đứng tựa vào lan can gọi cậu.

Trong đôi mắt đen láy của cậu ẩn chứa sự do dự.

"Không thì sao?" Cô bé hỏi ngược lại một cách hiển nhiên, giọng nói trong trẻo: "Tôi đang bận mà."

Văn Luyện bế Bạo Bạo lên với một tâm trạng kỳ lạ... Gần như là đi vào Động Bàn Tơ, cậu bước lên tầng hai.

Cả tầng hai là thế giới của Triệu Tinh Hồi, phong cách là một kiểu công chúa lộng lẫy. Nhà thiết kế đã phân chia các khu chức năng, phòng ngủ, phòng thay đồ, phòng sách, khu vui chơi được kết nối với nhau. Văn Luyện không nhìn hết toàn bộ, cũng lịch sự không ngẩng đầu quan sát, cậu chỉ lướt mắt qua là thấy đủ loại thú nhồi bông và những món đồ trang trí lòe loẹt mà con gái thích. Không gian tràn ngập một mùi hương ngọt ngào của thiếu nữ.

Triệu Tinh Hồi bảo cậu cho Bạo Bạo ăn hạt và thay nước, còn cô bé thì loay hoay tìm đồ. Vạt váy ngủ bay lơ lửng, cô bé không kìm được chống nạnh quay đầu: "Văn Luyện, cậu có thấy thẻ học sinh của tôi không? Mấy hôm trước còn ở đây mà."

Văn Luyện cúi mắt: "Không có."

"Đây là lần thứ tư tôi làm mất thẻ rồi đấy." Cô bé bực bội "aizz" một tiếng rồi vội vàng tìm đồ, cô lê dép "lẹt quẹt" theo Văn Luyện xuống lầu, lục khắp sảnh và sofa, rồi lại "lạch bạch" chạy lên lầu lục tung tủ đồ. Cuối cùng vì không còn kịp giờ, cô xách cặp xuống lầu, ăn vội vàng vài miếng bữa sáng rồi ra ngoài đi học.

Phương Hâm phân tích, nói hoặc là làm rơi ở sân vận động, hoặc là bị người ta lấy trộm rồi, không cần tìm nữa, chắc chắn không tìm lại được, cứ làm lại cái khác đi.

Hồi cấp hai, có lần Triệu Tinh Hồi để quên thẻ học sinh ở thư viện, sau đó một bức ảnh cô gái trong sáng được lan truyền khắp trường, truyền đến lớp Triệu Tinh Hồi thì mới phát hiện đó là cô. Điều tra ra mới biết, có một cậu bạn nhặt được thẻ của Triệu Tinh Hồi, thích bức ảnh trên thẻ nên đã giữ lại làm của riêng, lúc trò chuyện thì gửi ảnh cho bạn bè.

Sau đó, Triệu Tinh Hồi đã mắng cho cậu bạn đó một trận.

Cô lười đi làm lại thẻ, thế là cứ thế dựa vào thẻ của Văn Luyện.

Hệ thống vào cổng trường có nhận diện gương mặt, thư viện thì không cần đến, nhưng chuyện ăn uống của cô lại dựa cậu. Mì Ý kem nấm và cơm risotto nấm porcini ở nhà hàng Tây, hay món cháo nồi đất hải sản và sườn heo chiên giòn ở nhà hàng Trung là những món cô yêu thích nhất. Bánh sừng bò táo nướng tươi mỗi buổi chiều ở tiệm bánh của trường là ngon nhất, nếu cậu có đi qua thì phải nhớ mua cho cô một cái. Nước cam ép vào mùa hè và sữa dâu lê tuyết vào mùa đông là hai món nhất định phải mua. Còn đồ ăn vặt lúc ra chơi thì cô thích kẹo dẻo nhân, bánh quy sô cô la và khoai tây chiên...

Hết chương 43.