Triệu Tinh Hồi lập tức muốn bỏ đi.
"Đã đến rồi mà." Phương Hâm chết sống kéo cô lại: "Trận đấu sắp bắt đầu rồi, bên cạnh còn có lãnh đạo trường ngồi nữa, cậu đi như vậy sẽ rất nổi bật, ảnh hưởng không tốt đâu."
Trận đấu bắt đầu, Triệu Tinh Hồi lười biếng không thèm nhìn thêm một lần nào nữa, chỉ nghe thấy tiếng bóng đập đất, tiếng cổ vũ của đội cổ vũ, tiếng còi của trọng tài và tiếng reo hò của khán giả.
"Tinh Hồi, cậu nghĩ đội nào sẽ thắng?" Phương Hâm hỏi.
"Không biết."
Cô chẳng quan tâm đội nào thắng, nhưng nếu đội của Văn Luyện thua thì cô chắc sẽ tức đến nỗi muốn đập vào đầu cậu hai búa.
Nửa sau trận đấu Triệu Tinh Hồi liếc thêm vài cái, trọng tài thổi còi, Văn Luyện giành được bóng bật bảng rồi xảy ra xung đột với đối phương, tên con trai kia bị phạt ném bóng. Sau đó tỷ số càng lúc càng gay cấn, một tiếng còi dài vang lên, đội của Văn Luyện thắng với cách biệt sít sao. Khán đài bùng lên tiếng reo hò, đội đối thủ miễn cưỡng rời sân.
Cứ tưởng trận đấu đã kết thúc.
Ai ngờ trên sân đột nhiên xảy ra xung đột, tên "đầu heo peppa" kia đột nhiên va vào Văn Luyện một cái, miệng lẩm bẩm chửi rủa vài câu, hai người xô đẩy cãi vã trên sân, tên "đầu heo peppa" vung một cú đấm về phía Văn Luyện rồi lập tức bị trọng tài và giáo viên thể dục khống chế.
Toàn bộ khán giả đều sững sờ.
Một trận bóng rổ sao lại có thể đánh nhau được chứ.
Các lãnh đạo trường vẫn chưa rời đi hết, nhìn thấy cảnh tượng này thì sắc mặt nghiêm nghị đến điều đình, đen mặt hỏi họ có phải muốn làm mất hết mặt mũi của nhà trường không.
Gương mặt của Văn Luyện tự nhiên mang theo sự thiện cảm, môi hồng răng trắng trông có vẻ vô tội, huống hồ bên má cậu còn có một vết bầm tím.
Tên con trai kia cũng hoàn hồn, biết mình đã gây họa nên cúi gằm mặt nhận phạt.
Thầy chủ nhiệm đen mặt chỉ trỏ: "Danh dự của nhà trường không thể bị bôi nhọ. Lần này sẽ bị ghi vào hồ sơ kỷ luật, cậu, cậu phải nộp một bản kiểm điểm, đợi sau khi đại hội thể thao kết thúc sẽ thông báo phê bình toàn trường."
Tên con trai không nói được nửa lời.
Văn Luyện đứng bên cạnh, dáng vẻ của một học sinh ngoan ngoãn bình tĩnh mở lời: "Thưa thầy. Trận bóng hôm nay chúng em đã chuẩn bị rất lâu, đây cũng không phải là lần đầu tiên tiếp xúc với bạn học này. Ngoài em ra, nhà trường cũng có không ít người bị bạn học này bắt nạt. Hôm nay có rất nhiều bạn học ở đây, em có một yêu cầu, hy vọng cậu ấy công khai chân thành xin lỗi tất cả mọi người, và cam đoan sẽ không tái phạm lỗi tương tự nữa."
Cậu chỉ tay về phía khán đài phía trước.
Triệu Tinh Hồi bị ánh mắt đen láy của cậu chiếu thẳng vào, cô vẫn còn đang ngơ ngác thì Phương Hâm kích động túm lấy cô, suýt nữa hét lên: "Tớ không ngờ đấy!"
Thầy chủ nhiệm gật đầu, tên con trai kia mặt mày ủ rũ, cúi người về phía Triệu Tinh Hồi: "Tôi xin lỗi tất cả các bạn học đã bị tôi bắt nạt, làm tổn thương. Tôi cam đoan sẽ sửa chữa lỗi lầm trong tương lai, mong các bạn có thể tha thứ cho tôi, cho tôi thêm một cơ hội nữa."
Mặc kệ lời này có phải nói với Triệu Tinh Hồi hay không, mặc kệ sự chân thành đến đâu, cô vẫn nhìn thấy người cúi đầu phía trước, cũng nghe thấy anh ta nói xin lỗi.
Nhớ lại vẫn thấy rất khó chịu...
Cô lớn lên từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai, ít nhất là chưa từng có ai trước mặt cô.
Dùng những lời lẽ như vậy để miêu tả cô.
Cuối cùng Triệu Tinh Hồi ngượng nghịu đi đến trước mặt Văn Luyện.
Vừa nãy Phương Hâm nói, Văn Luyện bảo cô ấy đưa Triệu Tinh Hồi đến xem trận bóng rổ, nhất định phải đến.
Cô mắt chớp chớp, liếc cậu một cái: "Mặt cậu có đau không? Cậu ta đánh trúng cậu à?"
"Không đau, chỉ bị quệt nhẹ thôi."
"Có cần đến phòng y tế không?"
"Không cần, không sao."
Hết chương 41.