Quyển 1 - Chương 39

Triệu Tinh Hồi thẳng thắn.

Ghét thì cứ nói ghét, đừng giả vờ ngoan ngoãn dịu dàng, ở trước mặt mà miễn cưỡng, chịu đựng uất ức, trông xấu xí lắm.

Nghĩ như vậy, cô làm gì cũng càng thêm hợp lý.

Cô chê Văn Luyện về quá muộn vào buổi chiều, không kìm được mà cằn nhằn: "Cậu làm sao vậy, gần đây về càng lúc càng muộn. Lề mề cái gì trên đường? Bây giờ đã hai tiếng sau giờ tan học rồi mà giờ mới về đến nhà."

Văn Luyện đứng ở cửa thay dép đi trong nhà: "Làm bài tập, đi xe buýt."

"Là tự cậu không muốn tài xế đón cậu tan học, xe buýt cũng là tự cậu muốn đi." Cô chống nạnh, lý lẽ đầy mình: "Không phải lỗi của tôi."

"Có chuyện gì không?" Văn Luyện nhíu mày.

Triệu Tinh Hồi hơi không tự nhiên phồng má, không vui: "Dì Yến làm xong bữa tối rồi, tôi đói."

Trong tay cô vẫn còn cầm một cây bút.

"Xin lỗi, không cần đợi tôi đâu." Văn Luyện xin lỗi.

Triệu Tinh Hồi bấm bút "cạch cạch" hai cái rồi mím môi, mắt láo liên: "Có một bài... Cậu xem thử, tôi nghi là đề ra sai rồi."

Học trễ một tuần, Triệu Tinh Hồi cũng không muốn tìm gia sư mà định tự mình dành thời gian để bù lại.

Hôm nay có một bài tính mãi không ra, cô phát điên đã lâu.

Triệu Tinh Hồi cứng rắn bảo Văn Luyện xem bài đó cho cô.

Văn Luyện đi rửa tay trước, Triệu Tinh Hồi ngượng nghịu cầm bài tập đợi cậu, hai người cuối cùng ngồi xuống bàn ăn, Văn Luyện cầm lấy cây bút trong tay cô, cây bút nước màu hồng phấn đáng yêu đó đã được cô nắm cho ấm nóng, cậu viết lời giải một cách trôi chảy trên giấy nháp.

Triệu Tinh Hồi nằm bò bên cạnh xem cậu giải bài.

Lần đầu tiên cô thấy chữ viết của cậu, thanh thoát và trôi chảy như chính chủ nhân, những nét chuyển bút cũng mang vẻ sắc sảo, cứng cáp.

Giọng cậu trong trẻo: "Bài này có phương pháp giải khá mẹo, ở bước thứ hai áp dụng công thức này..."

"Cậu chậm lại một chút, tôi vẫn chưa xem xong đoạn đầu." Cô nhíu đôi lông mày thanh tú.

Văn Luyện dừng bút rồi viết chậm lại, giọng cũng dịu đi: "Các bước trước của cậu đều đúng, nhưng từ đây trở đi thì hướng giải đã sai rồi."

"Cậu dựa vào đâu mà nói hướng giải của tôi có vấn đề?" Triệu Tinh Hồi không chịu thua, cãi lại cậu: "Mỗi bước của tôi đều làm theo hướng giải trong sách tham khảo, tại sao nhất định phải dùng hướng của cậu, tại sao hướng của tôi lại sai?"

"Bởi vì phân tích lực ở điểm này không đúng. Cậu phải từ như thế này..."

Triệu Tinh nghe cậu nói xong, đôi mắt đen trắng rõ ràng sáng lấp lánh nhưng vẫn khó thuyết phục: "Tôi không đồng ý với cách nói của cậu, rõ ràng giáo viên trên lớp đã nói, trường hợp này phải dựa vào tình hình thực tế mà phân tích..."

Cô líu lo nói một tràng dài, câu nào cũng phản bác Văn Luyện, mồm mép tép nhảy, cuối cùng dùng ánh mắt "cậu thua rồi đấy" nhìn cậu.

Văn Luyện định nói gì đó nhưng lại cứng họng, cậu chỉ có thể mím môi, dùng đôi mắt đen láy nhìn cô.

"Cậu nhìn tôi làm gì? Tôi nói sai chỗ nào?"

Cô chớp chớp mi, thấy môi cậu khô khan nên đẩy ly nước chanh qua: "Đây."

Văn Luyện giảng cho cô một hồi, không biết trong đầu cô toàn những thứ gì mà cứ như là đàn gảy tai trâu, cậu tiện tay uống một ngụm nước chanh, giọng nói khàn khàn: "Sách giáo khoa đâu?"

"Này, cậu có biết giảng không đấy? Không lẽ chỉ là hư danh thôi sao, còn phải lôi sách giáo khoa ra học tại chỗ." Cô trêu chọc cậu.

Văn Luyện cúi đầu không nói gì, một lúc sau lật sách, hàng mi đen cụp xuống: "Cho nên gia sư đều bị chọc tức bỏ chạy như vậy sao?"

Triệu Tinh Hồi khẽ sững sờ, quay đầu "hừ" một tiếng.

Cậu không bận tâm, cũng không bỏ đi mà chỉ lật sách giáo khoa lùi lại mấy trang: "Nếu cậu muốn nghe thì bài này có thể bắt đầu giảng từ đây."

Bữa tối đó được ăn bên cạnh sách giáo khoa, dì Yến vừa nhìn thấy tư thế của hai người, ngồi cạnh nhau, không cãi vã, không ồn ào, ăn xong bữa mà chén đĩa được dọn đi lúc nào cũng không biết. Sau đó là Triệu Tinh Hồi ngậm kẹo mυ"ŧ, mắt đờ đẫn chống cằm nghe Văn Luyện nói, cuối cùng cô cũng chẳng cần sách nữa, bài tập cũng không viết, đầu óc trống rỗng rồi lên lầu nghỉ ngơi.

...

Hết chương 39.