Mới khai giảng được hai ba tháng, Triệu Tinh Hồi đã được bầu là nữ sinh khó dây vào nhất khối mười, vui vẻ nhận biệt danh "bông hồng có gai" - đẹp, lạnh lùng và sắc sảo, không ai dám mạo phạm.
Phương Hâm kể lại một cách sinh động còn Triệu Tinh Hồi thì ngại đến mức muốn độn thổ.
Nhưng mà phải nói là cái biệt danh hơi ngốc nghếch này đôi khi cũng có lúc tiện lợi thật.
Cô giáo dạy Văn trong lớp là một quý cô trẻ trung, dịu dàng và nhỏ nhắn. Mấy cậu con trai ở dãy cuối lớp trước nay vốn không coi trọng tiết Văn nên vô tư ăn uống, chơi game, nói chuyện ồn ào khiến cô giáo Văn không thể quản nổi. Triệu Tinh Hồi bị làm cho đau đầu, cô liếc mắt lạnh lùng: "Mấy người ồn ào cái gì vậy, không thể im miệng được à?"
Mấy cậu con trai bị "đại tiểu thư" không thể chọc giận này quát một tiếng lạnh lùng nên lập tức im lặng.
Trong nhà vệ sinh có mấy cô gái túm tụm nói chuyện, chắn hết bồn rửa tay khiến người khác phải xếp hàng chờ. Triệu Tinh Hồi nhíu mày khoanh tay, cô đưa cằm lên vẻ khó chịu rồi bực bội nói: "Có thể nhường đường một chút được không? Với lại nói bóng gió sau lưng người khác thì thật bẩn thỉu, làm ơn đổi chỗ khác mà nói."
Mấy cô gái bĩu môi, lườm một cái tóe lửa rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Triệu Tinh Hồi không khỏi cảm thấy... Ừm, rất hiệu quả.
Trong góc tầng hai nhà ăn học sinh, Triệu Tinh Hồi vặn vẹo người, giọng nói lạnh lùng: "Cậu có thể chơi game cứ thua tôi mãi được không?"
Văn Luyện ngồi đối diện cô ăn cơm, lông mày không động đậy, giọng điệu nhàn nhạt: "Không thể."
"Nếu cậu không đồng ý, vậy tôi về nhà đập nát máy chơi game." Cô ưỡn cái cổ thiên nga dài và thon: "Không ai có thể chơi được nữa."
Văn Luyện không hề nao núng: "Tùy cậu."
Thật đúng ý cậu, dù sao thì cái bị đập nát cũng là máy chơi game của cô.
Cô chẳng có gì để uy hϊếp cậu cả, Triệu Tinh Hồi bĩu môi, cô dùng đũa chọc chọc, hừ lạnh một tiếng rồi nói một cách ngang ngược: "Vậy có thể cho tôi bát sườn xào chua ngọt của cậu không, dù sao cậu cũng không thích ăn đồ ngọt, tôi lại muốn ăn, mà người xếp hàng đông quá!"
Văn Luyện liếc nhìn đĩa cơm của mình.
Biểu cảm của cậu dịu đi, Triệu Tinh Hồi nhân cơ hội chen vào, công bằng công chính: "Tôi đổi thịt kho hạt dẻ của tôi cho cậu."
Không cần Văn Luyện phải chủ động, cô nhanh tay đặt thịt kho hạt dẻ vào đĩa của cậu rồi tự ý cướp lấy phần sườn xào chua ngọt.
Văn Luyện không nói gì, vẫn cúi đầu ăn bữa trưa của mình còn Triệu Tinh Hồi vui vẻ gắp một miếng dứa.
Phương Hâm không ăn sáng nên đói cả buổi, giờ đang ngồi cạnh hai người họ mà ăn ngấu nghiến, cô ấy nghe thấy hai người nói chuyện thì nhìn nhìn Triệu Tinh Hồi rồi lại nhìn nhìn Văn Luyện, ngạc nhiên hỏi: "Hai cậu..."
Hình như có gì đó không đúng.
Nhưng lại không thể nói ra, rốt cuộc là sai ở chỗ nào?
Hai người này tuy dần dần quen thuộc, mối quan hệ hiện tại tuy không thể nói là xấu, nhưng tuyệt đối cũng không thể nói là tốt.
Nhưng mà... Sao Văn Luyện lại nói "không được" với Triệu Tinh Hồi? Và sao Triệu Tinh Hồi lại đi ăn đồ của Văn Luyện?
Sau đó Phương Hâm hỏi Triệu Tinh Hồi: "Gần đây mối quan hệ giữa cậu và Văn Luyện có hơi lạ không?"
"Không có mà." Triệu Tinh Hồi vẻ mặt không đổi, ấp a ấp úng: "Ồ, đúng rồi. Cách đây ít lâu tớ còn cãi nhau với cậu ta nữa."
"Hai cậu cãi nhau à?"
"Ừm. Cậu ta bảo cậu ta ghét tớ." Triệu Tinh Hồi chỉ chăm chăm nhìn cuốn truyện tranh trong tay.
"Cậu ấy dám nói ghét cậu, cậu không giận à?"
"Không giận."
"Tại sao?"
Triệu Tinh Hồi hiển nhiên đáp: "Vì tớ cũng ghét cậu ta mà, cậu ta ghét tớ chẳng phải rất bình thường sao?"
"Mặc dù, nhưng mà... Bình thường á?"
"Chẳng phải có câu chuyện này sao? "Tôi thấy núi xanh thật yêu kiều, chắc núi xanh cũng thấy tôi như vậy." Tớ thấy cậu ta là một kẻ đáng ghét thì cậu ta thấy tớ cũng là kẻ đáng ghét thôi, bình thường mà."
Phương Hâm cạn lời: "Được rồi được rồi, người ta ghét cậu mà cậu chẳng bận tâm chút nào, kiêu ngạo đến mức thanh cao thoát tục, hai cậu cứ chơi đi."
Hết chương 38.