Quyển 1 - Chương 37

Giọng cậu trong trẻo chân thành, những lời nói ra cũng không khiến người khác khó chịu. Tính tình Triệu Tinh Hồi đến nhanh đi nhanh, chẳng qua chỉ là chơi game bị tức đến phát khóc thôi, có gì mà phải khóc chứ, cô cũng đã thắng Văn Luyện mấy chục lần rồi mà.

Cô ngồi dậy từ ghế sofa, hít hít cái mũi hơi đỏ, đôi mắt sáng long lanh ngấn lệ khẽ đảo, cãi lại cậu: "Không được nhìn tôi."

Văn Luyện quay mặt đi.

"Không được nói với ai khác." Triệu Tinh Hồi ấn khăn giấy lên mắt, khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

"Nói gì?" Văn Luyện thắc mắc.

"Nói bây giờ!" Triệu Tinh Hồi nâng cao giọng.

Nói về việc cô đã khóc.

"Hiểu rồi." Văn Luyện đã hiểu.

"Cậu đi đi, không được nhìn tôi, dù chỉ một cái liếc mắt cũng không được."

"Được." Văn Luyện bước về phòng.

Triệu Tinh Hồi ôm gối ngồi thẫn thờ trên sofa một lúc, từ từ thở ra một hơi, cuối cùng lại bình tĩnh ngả người xuống sofa.

Cảm xúc đã được giải tỏa xong.

...

Ngày hôm sau, Triệu Tinh Hồi thu dọn cặp sách chuẩn bị đi học.

Văn Luyện đang định ra ngoài thì thấy cô bước xuống cầu thang. Hai người chạm mắt nhau, sắc mặt vẫn còn hơi ngượng ngùng nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc.

Dù sao thì cả hai cũng đã cãi vã, làm ầm ĩ, khóc lóc và nói hết lời rồi. Triệu Tinh Hồi giờ tâm trạng tốt hơn, đối với Văn Luyện cũng có chút tâm lý phá nồi phá chén.

Cô ném cặp sách cho cậu, hất cằm, giọng điệu kiêu ngạo: "Tôi cũng đi học, bảo tài xế đợi tôi."

Cô đi vào phòng ăn ăn vội vài miếng bữa sáng.

Văn Luyện nói được.

Phương Hâm cuối cùng cũng nhìn thấy bạn thân ở trường. Mấy ngày nay Triệu Tinh Hồi chỉ lo ở nhà chơi game, Phương Hâm nói muốn đến chơi cùng nhưng Triệu Tinh Hồi đều từ chối.

"Cậu không sao chứ, Tinh Hồi?"

"Không sao."

Phương Hâm kéo ống tay áo cô: "Chuyện thằng nhóc đó cứ thế kết thúc rồi à?"

"Chắc vậy. Tiền cũng đền rồi, dù sao cũng đánh nó một trận, coi như đáng giá đi."

Phương Hâm khoác vai cô: "Rõ ràng có thể lý luận thêm với bên kia mà, nói chuyện kinh tởm như thế, ít nhất cũng phải xin lỗi chứ, cậu vẫn còn chịu ấm ức đó."

Triệu Tinh Hồi giọng điệu nhẹ nhàng: "Lần sau tớ mà nghe nó nói bậy, lại đánh một trận nữa là được, dù sao cũng đền nổi mà."

"Nhưng bây giờ cậu nổi tiếng lắm đó, cả khối trung học đều biết khối mười có một đàn em xinh đẹp tính cách lạnh lùng mà bốc đồng. Tớ đoán bây giờ chắc không ai dám đắc tội với cậu đâu nhỉ."

Triệu Tinh Hồi kiêu hãnh nói: "Thế thì tốt quá rồi."

Văn Luyện chỉ nghe dì Lan nói vài câu ở nhà nên thiếu hiểu biết chi tiết về sự việc đánh người này. Cậu cũng không quá truy cứu kỹ lưỡng những biến động cảm xúc của Triệu Tinh Hồi. Nghe Phương Hâm nói mấy câu đó, khi về lớp, Phương Hâm đưa bài tập cho cậu, cậu cũng giả vờ vô tình hỏi.

"Ban đầu Tinh Hồi cũng không chịu nói, sau đó tớ đi hỏi mấy bạn nữ trong lớp biết chuyện, rồi lại truy hỏi Tinh Hồi vài lần. Lúc đó lớp cậu ấy học thể dục mà, Tinh Hồi đang đi bình thường trên đường, thằng nhóc đó nhìn thấy Tinh Hồi, nói với bạn bè bên cạnh là chân cậu ấy đẹp."

Phương Hâm nhíu mũi: "Nó dùng từ kinh tởm lắm, nói cậu ấy dễ dãi, Tinh Hồi bảo nó xin lỗi thì nó không chịu, còn nói cậu ấy cố tình lẳиɠ ɭơ mặc váy ngắn thế để quyến rũ người ta. Tớ không muốn nói ra mấy từ kinh tởm đó đâu. Tinh Hồi tức quá, thế là vung vợt tennis đánh luôn."

Văn Luyện lặng lẽ lắng nghe, sắc mặt dần trở nên lạnh nhạt.

"Người ta đã mở miệng phỉ báng như vậy rồi, nhà Tinh Hồi còn muốn dĩ hòa vi quý nữa chứ. Vậy tổn thất tinh thần của Tinh Hồi thì sao? Một lời xin lỗi cũng không có, từ nhỏ cậu ấy được gia đình cưng chiều, đến một câu mắng cũng chưa từng bị mắng, bao giờ chịu ấm ức như thế này. Nếu là nhà tớ, bố mẹ tớ chắc chắn sẽ chỉ thẳng mặt nhà đó mà mắng cho cả nghìn lần, đáng báo cảnh sát thì báo cảnh sát, đáng thuê luật sư thì thuê luật sư. Dù đánh người là sai nhưng cũng phải để mọi người thấy cái đức hạnh của nhà bọn họ, cả nhà đều là đồ hạ lưu, tiện nhân."

Cậu nhớ đến gương mặt trắng như tuyết, kiêu hãnh vô cùng của Triệu Tinh Hồi, cũng nhớ đến dáng vẻ cô nằm cuộn tròn trên ghế sofa chơi game, bực bội giận dỗi, cuối cùng thì rơi nước mắt.

Hết chương 37.