Quyển 1 - Chương 34

Văn Luyện nhàn nhạt nói không biết.

Triệu Tinh Hồi đã ru rú ở nhà hai ngày rồi. Chiều nay Văn Luyện tan học về nhà, trên bàn ăn chất một túi lớn đồ ăn vặt. Dì Yến bĩu môi, nói đều là Triệu Tinh Hồi mua đó, trên bàn trà phòng khách còn cả đống đồ ăn nữa. Triệu Tinh Hồi ở nhà hoặc xem TV hoặc chơi game, ngay cả ăn cơm cũng không ngừng nghỉ.

Tối nay Triệu Tinh Hồi xuống lầu chơi game, ngay cả ngủ cũng không ngủ. Chử Văn Lan và Triệu Khôn Tắc không có nhà, dì Yến cũng không tiện quản cô, nói vài câu rồi mặc kệ cô. Văn Luyện trước khi ngủ đứng ở phòng khách, hỏi cô: "Cậu không ngủ à?"

Cô ngậm kẹo mυ"ŧ trong miệng, nhìn chằm chằm màn hình TV: "Không ngủ."

"Đến lúc nghỉ ngơi rồi," Văn Luyện nhẹ nhàng nói.

"Không cần cậu quản." Triệu Tinh Hồi nhíu mày lẩm bẩm.

Văn Luyện bình tĩnh nhìn cô: "Muộn rồi."

"Cậu là ai? Dựa vào đâu mà quản tôi?" Cô tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, ghét cậu vướng víu, cũng ghét cậu lắm lời, "Không cần cậu quản."

"Chú Triệu và dì Lan dặn tôi nhắc cậu ngủ sớm." Cậu đứng im không nhúc nhích.

Triệu Tinh Hồi đảo mắt trắng dã, khinh khỉnh cười dài một tiếng, cô lún sâu vào ghế sofa bày ra một tư thế lười biếng, hoàn toàn không thèm để ý đến cậu.

Văn Luyện bị bơ.

Cậu lạnh lùng đứng một lúc lâu, khẽ nhíu mày rồi xoay người về phòng, tắt đèn đi ngủ.

Nửa đêm mười hai giờ, Văn Luyện vẫn nghe thấy tiếng game mơ hồ vọng ra từ bên ngoài. Cậu rời giường, mở cửa phòng.

Ánh sáng trong phòng khách mờ ảo, màn hình TV chiếu lên gương mặt tinh xảo của Triệu Tinh Hồi.

Thật khó nói, có những người đơn giản là khó nghe lời và khó dạy bảo. Văn Luyện đi tới, Triệu Tinh Hồi nhận ra tiếng bước chân, cô liếc nhìn cậu, lười biếng sai bảo: "Tôi đói rồi, cậu làm gì đó cho tôi ăn đi."

"Ăn gì?" Cậu khẽ hỏi.

"Cậu không phải còn nợ tôi một bát mì gói sao? Hoặc cái khác cũng được." Triệu Tinh Hồi khẽ chớp mi, bóng hàng mi dày rủ xuống làn da trắng sứ, ánh mắt chăm chú nhìn màn hình.

Không đánh thức dì Yến, trong nhà cũng không tìm thấy mì gói. Văn Luyện vào bếp nấu một bát mì tôm thịt với trứng ốp la và thịt xông khói rồi bưng ra phòng khách.

Ngửi thấy mùi thơm, Triệu Tinh Hồi ném tay cầm game xuống: "Tôi muốn ăn dâu tây."

Văn Luyện lại đi rửa dâu tây cho cô.

Ăn xong bữa khuya, cô lười biếng vươn vai, để lại bãi chiến trường cho Văn Luyện dọn dẹp rồi dụi mắt lên lầu đi ngủ.

Ngày hôm sau Triệu Tinh Hồi vẫn không đi học.

Văn Luyện hỏi cô có muốn học bù không, cô cầm gậy trêu mèo đùa với Bạo Bạo, đôi mắt đẹp liếc xéo cậu, lạnh lùng châm biếm: "Cậu cứ làm quản gia riêng của tôi luôn đi, cái gì cũng quản, đây cũng là yêu cầu của bố tôi và dì Lan à?"

Văn Luyện mím môi: "Mấy ngày rồi cậu không đi học."

"Tôi đã xin phép trường nghỉ một tuần rồi." Cô không khách khí trừng mắt nhìn cậu: "Cậu phiền phức quá đi, đừng có giả tạo nữa, bớt lo chuyện bao đồng của tôi đi được không? Nhìn cậu là thấy khó chịu rồi."

Văn Luyện vốn dĩ tính tình ôn hòa, lúc này cũng không kìm được mà trở nên lạnh nhạt, lông mày khóe mắt lạnh lẽo, cậu không nói một tiếng nào quay người bỏ đi.

Rõ ràng là giận rồi, Triệu Tinh Hồi ghét cái kiểu cậu quay lưng bỏ đi nên hậm hực ném một quả nho về phía cậu, rồi ôm Bạo Bạo cũng giận dỗi lên lầu.

Tính tiểu thư phát tác, gây chuyện vớ vẩn, không ai có thể xử lý được.

Ngủ một giấc dậy, hai người lại ngượng nghịu ngồi cùng bàn ăn bữa sáng.

Buổi chiều Văn Luyện về nhà, đang định đi thẳng vào phòng thì Triệu Tinh Hồi gọi một tiếng "Ê" rồi lấy ra một cái tay cầm game, giọng điệu vừa nũng nịu vừa lạnh lùng: "Chơi với tôi đi."

Từ khi biết Văn Luyện chơi game giỏi, Triệu Tinh Hồi thỉnh thoảng buồn chán cũng yêu cầu cậu chơi cùng.

Văn Luyện dừng bước, cậu cũng không nói gì mà đặt cặp sách xuống rồi cầm tay cầm game, chọn một khoảng cách không quá xa không quá gần ngồi xuống thảm.

Triệu Tinh Hồi chơi gì, Văn Luyện đều chơi cùng cô. Trò chơi đổi hết mấy cái, mỗi lần đều bị cắt ngang giữa chừng, chơi liên tục mấy ngày, Triệu Tinh Hồi cũng chán rồi, chẳng có gì thú vị.

Cô chọn một trò chơi phiêu lưu vượt ải vui nhộn, và chọn chế độ hợp tác.

Trên màn hình hiện ra hai người tí hon tròn vo, tay chân mảnh khảnh. Hai người giúp đỡ lẫn nhau, phối hợp nhảy qua các cạm bẫy. Người tí hon của Triệu Tinh Hồi bò ra khỏi hố lửa, vươn tay kéo người tí hon của Văn Luyện, không ngờ trượt tay khiến người tí hon của Văn Luyện trực tiếp ngã vào hố.

Hết chương 34.