Chử Văn Lan cũng nghe thấy vị phụ huynh kia cũng có phần ngang ngược: "Con gái nhà bà có gan mặc váy ngắn như vậy mà lại không có gan nghe người khác bàn tán? Điều nói ra vốn dĩ là sự thật. Trường học nào có cô gái tốt nào lại ăn mặc lẳиɠ ɭơ như vậy? Chẳng phải là cố ý muốn quyến rũ nam sinh sao? Trường học sao có thể nhận loại con gái không đứng đắn này? Chúng tôi gửi con đến trường sao mà yên tâm được..."
Triệu Tinh Hồi "đùng" một tiếng nhảy dựng lên: "Tôi tôn trọng mấy người là người lớn, còn dám nói nữa, tôi chửi cả mấy người luôn. Váy tôi chỗ nào ngắn? Chưa mặc hay chưa che? Chỉ con trai mấy người ngoan thôi, lời lẽ bẩn thỉu trong miệng là tôi dạy à? Cái thứ hạ lưu, đầu óc là cống rãnh phải không, thấy cái gì cũng dâʍ ɖu͙©."
"Tinh Hồi, Tinh Hồi." Chử Văn Lan ngăn cô lại: "Nói năng tử tế, đừng làm loạn nữa."
Triệu Tinh Hồi tức đến đỏ bừng mặt, cô bị Chử Văn Lan và giáo viên cùng nhau ngăn lại. Chử Văn Lan nhíu mày, an ủi cô: "Con ra ngoài trước đi, chuyện này dì giải quyết với người ta, con đừng ở đây gây thêm rắc rối."
Cái loại chuyện phiền phức này, lại gặp phải kiểu phụ huynh đó thì có gì mà nói nữa chứ.
Bên công ty còn cả đống việc phải giải quyết, huống hồ Triệu Tinh Hồi đánh người trước, Chử Văn Lan không muốn làm lớn chuyện, chỉ muốn biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành không có gì. Phụ huynh đối phương có mạnh miệng đến mấy thì cũng chỉ muốn vòi thêm tiền thuốc men, lại có nhà trường đứng ra hòa giải, trả chút phí bồi thường coi như xong.
Sau đó Chử Văn Lan với vẻ mặt không mấy vui vẻ đi ra, dẫn Triệu Tinh Hồi đi: "Đi thôi, không sao rồi, dọn dẹp một chút rồi về nhà đi."
Đã đến giờ tan học, Chử Văn Lan gọi một cuộc điện thoại, rồi tiện thể đón luôn Văn Luyện.
Văn Luyện không hề hay biết chuyện này.
Lúc xảy ra chuyện, lớp Triệu Tinh Hồi đang học thể dục, sau khi cãi vã thì bị giáo viên trực tiếp đưa đến văn phòng. Văn Luyện vẫn ngồi yên trong lớp. Lúc này thấy Chử Văn Lan dẫn Triệu Tinh Hồi đi, hai người sắc mặt đều lạnh lùng khó coi, cậu ngạc nhiên gọi một tiếng "Dì Lan" rồi cùng nhau về.
Trong xe không ai nói chuyện. Đến cửa nhà, Triệu Tinh Hồi thẳng thừng xuống xe, "ầm" một tiếng đóng sầm cửa lại. Chử Văn Lan vỗ vai Văn Luyện: "Cháu với Tiểu Hồi về nhà trước đi. Hôm nay thật sự quá bận, chú Triệu cháu không có thời gian. Dì còn chút việc phải về công ty, tối nay còn có tiệc xã giao nên chắc về muộn. Cháu giúp dì trông chừng Tiểu Hồi nhé, con bé đang không vui, có thể sẽ làm ầm ĩ đó."
"Cháu biết rồi, dì Lan."
Đưa hai đứa trẻ về đến nhà, Chử Văn Lan không xuống xe mà bảo tài xế quay đầu xe trực tiếp về công ty.
Văn Luyện đi theo sau Triệu Tinh Hồi, thấy cô lạnh lùng bước đi, tay vuốt vạt váy, hậm hực ném mấy chiếc kẹp tóc xuống đất, rồi "lạch bạch lạch bạch" đi vào nhà, cặp sách, giày dép, áo khoác vứt tứ tung khắp nơi.
Văn Luyện lặng lẽ đi theo rồi nhặt từng thứ một lên.
Triệu Tinh Hồi vừa đi vừa quăng đồ, cô mở tủ lạnh, lục lọi lấy nước trái cây và bánh ngọt rồi xoay người tiện chân đá văng chiếc ghế vướng víu trước mặt.
Văn Luyện đứng bên cạnh cô, cậu đỡ chiếc ghế sắp đổ, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn cô.
"Nhìn cái gì mà nhìn?"
Cô giọng lạnh lùng sắc bén mắng cậu, hậm hực quay mặt đỏ bừng đi, mắt ngấn lệ rồi đi lên lầu.
Văn Luyện hai tay xách đầy đồ của cô, nhìn bóng lưng cô thì thẫn thờ một lúc.
Triệu Tinh Hồi cuộn tròn trong phòng không chịu xuống lầu, ngay cả bữa tối cũng do dì Yến mang lên. Ngày hôm sau cô cũng không đến trường, nói muốn xin nghỉ ở nhà vài ngày.
Chuyện cô đánh nam sinh ra nông nỗi mặt sưng vù như đầu heo, Văn Luyện chỉ nghe Chử Văn Lan nói qua loa vài câu. Tình huống gây rắc rối như thế này cũng không phải lần đầu. Sáng sớm, Triệu Khôn Tắc gõ cửa tầng hai, nói rằng người đã bị đánh đã được bồi thường một ít tiền, trường học cũng không kỷ luật, mọi chuyện đã kết thúc rồi, bảo Triệu Tinh Hồi sớm đi học đi, đừng cả ngày cứ ru rú trong nhà.
Phương Hâm cũng không rõ ngọn ngành cụ thể của chuyện này nên hỏi Văn Luyện: "Tớ gọi điện cho Tinh Hồi, cậu ấy nói đang bận chơi game, cũng không chịu nói chuyện với tớ. Bao giờ cậu ấy mới đi học lại?"
Hết chương 33.