Quyển 1 - Chương 31

Tuy nhiên, bất chấp cuộc sống trung học có thế nào, Triệu Tinh Hồi đã nhận được ba lời tỏ tình và hai bức thư tình ngay trong tháng đầu đi học.

Nếu như những năm cấp hai non nớt còn mơ hồ giữa tình bạn và cảm mến, thì cấp ba, nơi hội tụ đủ loại yêu ma quỷ quái, đã nâng tầm mọi chuyện lên một bậc.

Triệu Tinh Hồi là kiểu con gái nổi bật nhất lớp, vừa giàu có lại xinh đẹp. Đồ trên người cô, trừ đồng phục ra thì hiếm khi trùng lặp, ngay cả sợi tóc cũng tinh tế và thoang thoảng mùi ngọt ngào. Chiếc cặp sách sặc sỡ lúc nào cũng treo búp bê hot nhất. Cô kiêu ngạo khoanh tay, nhai kẹo cao su, liếc mắt hờ hững bước vào lớp.

Đúng kiểu hình tượng tiểu thư khó chiều.

Học sinh cấp ba phân loại rõ ràng, thật ra không thiếu những cô gái như vậy, cũng không thiếu những chàng trai cùng xuất thân.

Những bức thư tình nhét vào ngăn bàn chưa kịp mở đã bị ném vào thùng rác. Bị người ta cười tủm tỉm chặn lại nói "Tớ để ý cậu lâu rồi, tớ rất thích cậu" hay những lời tỏ tình tương tự chỉ khiến Triệu Tinh Hồi liếc đôi mi đen nhánh, đáp lại một cách lạnh nhạt: "Ồ."

Ngay cả Phương Hâm lớp bên cạnh cũng từng bắt gặp cô bị tỏ tình.

Chàng trai đó là đàn anh khóa trên, cậy mình có gương mặt đẹp trai cứu vớt chúng sinh, nghe nói đã cặp kè với không biết bao nhiêu bạn gái. Thấy cô em khóa dưới mới vào trông non nớt đáng yêu nên anh ta chạy đến lớp Triệu Tinh Hồi để tỏ tình, chẳng sợ hãi hay ngại ngùng gì mà trực tiếp chặn Triệu Tinh Hồi ở hành lang, công khai hỏi cô có muốn làm bạn gái mình không.

Nửa lớp nghe tin đồn xôn xao bèn úp mặt vào cửa sổ xem. Lớp bên cạnh cũng bị cuốn vào bầu không khí hóng hớt, Phương Hâm thò nửa cái đầu ra, cô ấy không kìm được nở nụ cười, đầu bút còn chọc chọc vào Văn Luyện đang đi ngang qua.

"Ấy ấy, Tinh Hồi lại bị tỏ tình kìa, vui quá đi mất."

Bất kể nhân vật chính là ai thì Phương Hâm, trùm hóng hớt, cứ thích hóng chuyện như vậy. Huống hồ hôm nay nhân vật chính lại là bạn thân, cô ấy càng hứng thú hơn bèn hỏi Văn Luyện: "Văn Luyện, Văn Luyện, cậu đoán xem, với tính cách của Tinh Hồi, cậu ấy sẽ trả lời thế nào?"

Văn Luyện chẳng hề quan tâm, lông mi cậu rũ xuống, ngay cả liếc mắt cũng không thèm.

Phương Hâm hắng giọng: "Tớ đoán cậu ấy kiểu gì cũng nói, xin lỗi, anh hơi xấu trai, em không thích anh."

Phía đầu hành lang, Triệu Tinh Hồi liếc nhìn chàng trai đẹp trai kia từ trên xuống dưới vài lần rồi đưa ra câu trả lời tiêu chuẩn: "Xin lỗi anh khóa trên, anh xấu trai quá, em không thích."

Chàng trai kia ngơ ngác và sốc nặng, lắp bắp phản bác mình xấu chỗ nào, rõ ràng rất đẹp trai mà.

"Eo dài chân ngắn cổ to, chân tóc cao quá hói sớm, mắt quá nhỏ môi quá dày, da sạm đen mọc mụn." Một chàng trai đẹp đẽ, đường hoàng nhưng trong miệng Triệu Tinh Hồi toàn là khuyết điểm. Cô chớp mắt: "Nhưng mà anh khóa trên có gu thẩm mỹ tốt đấy, rất biết cách giấu khuyết điểm khoe ưu điểm."

Phương Hâm cười ha hả, cô ấy ước gì được vỗ vai Văn Luyện để tạo sự đồng cảm: "Thấy chưa, thấy chưa, cậu ấy cứ thích dùng chiêu này, trước đây có một cậu bạn cứ lẽo đẽo theo cậu ấy, bị cậu ấy đả kích đến mức không bao giờ xuất hiện nữa."

Văn Luyện: "..."

Cậu không cảm thấy gì khác lạ, chỉ thấy sau khi chàng trai kia ủ rũ bỏ đi, dáng vẻ của cô gái trên hành lang, với gương mặt xinh xắn, dửng dưng bước vào lớp, rất phù hợp với ấn tượng của cậu về cô.

Buổi trưa đi ăn ở căng tin trường, Văn Luyện giúp Phương Hâm và Triệu Tinh Hồi giữ một cái bàn. Đợi hai người bưng khay cơm tíu tít đi tới, đáng lẽ Triệu Tinh Hồi sẽ ngồi cạnh Văn Luyện nhưng cô lại đi thêm vài bước, ngồi đối diện cậu.

Nhờ Phương Hâm, giờ đây mối giao thiệp giữa hai người ở trường tăng vọt, giờ ra chơi ở hành lang ngẩng đầu không thấy cúi đầu không gặp, tan học còn có thể tụ tập cùng nhau.

Phương Hâm nghĩ đơn giản lắm, dù sao thì hai người này cũng sống cùng một nhà, tuy nói là quan hệ không tốt nhưng cũng không đến nỗi quá tệ, cuối tuần ở nhà còn có thể chơi game cùng nhau mà. Văn Luyện lại là con trai, giúp chiếm chỗ hay xách đồ gì đó rất bình thường phải không? Cô ấy lại là bạn thân của Triệu Tinh Hồi, tiện thể thơm lây một chút.

"Tinh Hồi, cậu không nhìn thấy vẻ mặt của các bạn học à, cười chết mất thôi."

Hết chương 31.