Trong nhà ai cũng có, ngay cả tài xế, dì Yến và dì làm ban ngày cũng được chuẩn bị. Triệu Tinh Hồi thản nhiên đưa về phía Văn Luyện: "Của cậu."
Khoảng cách giữa hai người không gần, Văn Luyện không ngờ cô lại quay sang cậu, rõ ràng là ngây người một chút.
Món quà lưu niệm đậm chất Nam Dương cầm trong tay Triệu Tinh Hồi, Văn Luyện không động, cô cũng không thể cứ cầm mãi nên hơi nhướng cằm rồi lắc lắc trong tay: "Hửm?"
Ý tứ rất rõ ràng.
Sao còn chưa đến lấy, muốn cô cầm bao lâu nữa?
Văn Luyện bước tới, nhận lấy đồ, thần sắc rất ôn hòa nói cảm ơn: "Cảm ơn."
Triệu Tinh Hồi liếc nhìn một cái.
Lông mi của cậu rất dài, lúm đồng tiền bên má phải rất rõ ràng, coi như là một... Nụ cười ôn hòa mềm mại sao?
Triệu Tinh Hồi thấy cậu không cười thì tốt hơn.
Cười lên như vậy hình như đang... Cố ý lấy lòng người khác.
...
Bàn ăn tối nói chuyện về việc Văn Luyện và Triệu Tinh Hồi bắt đầu học cấp ba.
Trường cấp ba Thượng Văn là trường tư thục, cấp ba áp dụng chế độ hai cấp, học phí tăng lên, nhưng số tiền này đối với nhà họ Triệu không có gì đáng ngại, hơn nữa Văn Luyện với thành tích thủ khoa của trường được tuyển thẳng; như một ưu đãi, trường miễn học phí cấp ba cho cậu.
Không ai ngờ thành tích thi chuyển cấp của Triệu Tinh Hồi lại có thể cải thiện nhanh chóng như vậy. Chử Văn Lan thay đổi đủ kiểu để khen cô thông minh xinh đẹp học giỏi, thức ăn chất đầy bát của Triệu Tinh Hồi, nhưng Chử Văn Lan không khen Văn Luyện chút nào, mặc dù trong giọng điệu khó tránh khỏi lộ ra một tia tự hào.
Văn Luyện vẫn bày tỏ lòng biết ơn như mọi khi, cảm ơn dì Lan và chú Triệu đã chăm sóc.
Triệu Khôn Tắc cũng nghiêm túc khen con gái vài câu.
Cấp ba phân lại lớp, Triệu Khôn Tắc nghĩ đến thái độ của Triệu Tinh Hồi đối với Văn Luyện trước đây, cũng không can thiệp nói muốn xếp hai đứa trẻ vào cùng một lớp nữa, để trường tự do sắp xếp nhưng đã biết được lớp của hai đứa trẻ từ người quen.
"Lớp là do trường tự phân, Tinh Hồi ở lớp năm, Văn Luyện ở lớp sáu, hai đứa lớp cạnh nhau nhưng giáo viên đều rất tốt, đều là giáo viên giỏi có kinh nghiệm giảng dạy phong phú."
Triệu Tinh Hồi và Văn Luyện đều dừng đũa.
Ánh mắt hai người chạm nhau một chút rồi lại lẳng lặng nhìn đi chỗ khác.
Chử Văn Lan mở lời: "Thực ra ở cùng một lớp cũng tốt, trước đây giờ tan học của A Luyện và Tiểu Hồi không giống nhau, A Luyện mỗi chiều đều tự đi xe buýt về, dì nghe dì Yến nói, thằng bé về đến nhà đều khá muộn, sau này cấp ba tan học còn muộn hơn, về nhà cũng không tiện."
Văn Luyện nói không sao: "Tan học cấp ba chỉ muộn hơn cấp hai nửa tiếng, xe buýt cũng rất tiện ạ."
Triệu Khôn Tắc nghĩ một lát, hỏi: "Tinh Hồi, con thấy sao?"
Triệu Tinh Hồi cụp mắt, đũa khua khua món ăn trong bát.
Cô còn chưa kịp nói thì Văn Luyện đã đột nhiên ngắt lời, giọng điệu ôn hòa: "Dì Lan, chú Triệu, thật sự không sao đâu ạ, thực ra trường tan học đã rất sớm rồi. Cháu quen tan học xong ở lại trường làm xong bài tập hoặc chơi bóng một lát, thực ra sẽ không làm lỡ thời gian về nhà. Ngoài ra cháu không quen thuộc lắm với thành phố Lạc Giang, đi xe buýt còn có thể làm quen với thành phố, ngắm cảnh, thực ra rất tốt, cháu rất thích như vậy."
Giọng điệu cậu nghiêm túc, chân thành, ý là không cần đổi lớp.
Người ta đã nói như vậy, Triệu Tinh Hồi khẽ mím môi anh đào, lông mi lấp lánh, lạnh lùng nói: "Con thấy thế này là tốt rồi."
"A Luyện, cháu có được không?" Chử Văn Lan quan tâm cậu.
"Dì Lan, được ạ."
"..."
"Con ăn no rồi." Triệu Tinh Hồi đặt đũa xuống, mặc kệ họ nói chuyện, cô nhếch cằm, thẳng tiến lên lầu hai.
Vậy cứ thế đi.
Triệu Tinh Hồi lớp năm, Văn Luyện lớp sáu, vẫn có tài xế đưa đón, buổi sáng hai người cùng nhau đến trường, sau khi tan học Văn Luyện tự về nhà.
Đối với việc phân lớp cấp ba, Triệu Tinh Hồi và Văn Luyện đều bình tĩnh không có ý kiến gì.
Người có ý kiến là Phương Hâm.
"Tinh Hồi, tớ không cùng lớp với cậu." Phương Hâm than thở qua điện thoại, cô ấy rêи ɾỉ nửa ngày sau, giọng điệu chuyển hẳn rồi kết thúc bằng một câu: "Nhưng lớp chúng ta không xa nhau, chỉ cách một cửa trước và cửa sau thôi, cậu đoán xem, tớ cùng lớp với Văn Luyện."
Triệu Tinh Hồi ôm Bạo Bạo, ngồi ở ban công hóng gió, vẻ mặt không mấy vui vẻ: "Cậu lớp sáu à?"
"Ừm hứm." Phương Hâm rắc rắc cắn một miếng táo.
"Được rồi."
"Đừng buồn, chúng ta vẫn là bạn tốt mà, chỉ cách một bức tường thôi, muốn gặp nhau dễ ợt, tan học là gặp nhau ở hành lang, không lỡ chút nào."
"Cũng đúng ha." Triệu Tinh Hồi xoa đầu Bạo Bạo.
Ngày khai giảng, Triệu Tinh Hồi bước vào lớp năm, Phương Hâm và Văn Luyện bước vào lớp học cạnh bên.
...
Lời tác giả:
Ở đây tôi chia một đoạn nhé, chương sau sẽ là khởi đầu cuộc sống cấp ba, những tương tác vụn vặt của hai người sẽ dần trở nên nhiều hơn.
Ồ, một trong những nam phụ đã xuất hiện rồi, nam phụ thứ hai sẽ xuất hiện sau vài chương nữa, A Luyện có đối thủ mạnh cả ở trường học và trong thành phố đó.
Hết chương 30.