"Tiểu Hồi, chúng ta đợi một chút..."
Lời tài xế còn chưa dứt đã bị Triệu Tinh Hồi cắt ngang.
"Lớp họ chiều nay có tiết thể dục, vẫn chưa xong." Triệu Tinh Hồi nói dối không chớp mắt, giọng điệu chắc chắn: "Hơn nữa người ta đâu phải không biết đường, lạc được chắc. Đi nhanh thôi bác, hôm nay cháu phải đi xưởng vẽ."
"Vậy được, bác đưa cháu đi trước."
Hai đứa trẻ buổi sáng có thể cùng nhau đến trường, chỉ là không cùng lớp, giờ tan học các lớp lại có các lớp năng khiếu khác nhau, trong tháng này mười chuyến thì có đến chín chuyến tài xế chỉ đón một mình Triệu Tinh Hồi.
Nhưng tự về nhà cũng không phải là không được, gần trường có trạm xe buýt, ngồi một tiếng xe buýt cũng về đến nhà.
Triệu Tinh Hồi đăng ký một lớp vẽ sơn dầu ở xưởng vẽ bên ngoài.
Cũng không hẳn là nhất định phải học được gì, đơn giản là để la cà với gϊếŧ thời gian rảnh.
Cô lơ đãng học xong rồi đi dạo mấy cửa hàng gần đó, sắc trời đầu thu rất nhanh đã tối sầm lại, lúc về đến nhà là vừa kịp giờ ăn tối.
Trên kệ giày ở sảnh trước có một đôi giày thể thao mới được đặt ở một góc khuất, căn bản không cần lo lắng vì người kia đã tự bắt xe buýt về nhà rồi.
Triệu Tinh Hồi lại liếc nhìn một cái.
Đầu năm học, Chử Văn Lan mua sắm quần áo mới cho hai đứa con trong nhà, bà mua rất nhiều túi lớn túi nhỏ, đôi giày thể thao này cũng mua hai đôi, khác kích cỡ khác màu. Một đôi đang bày ngay trước mắt, đôi còn lại không biết đã bị Triệu Tinh Hồi vứt vào xó xỉnh nào rồi.
Triệu Tinh Hồi xinh đẹp nhưng điều đó không ngăn cản được nụ cười tinh quái của cô, tay véo viên kẹo cao su đã nhai nửa ngày rồi dùng sức ấn mạnh vào kệ giày, sau đó đẩy cửa nhà bước vào.
Cửa bếp hé mở một khe nhỏ, dì giúp việc vẫn đang bận rộn, nồi canh ngon trên bếp sôi lục bục, bát đũa đã được bày sẵn trên bàn ăn bên ngoài, hương thơm nồng nàn nhưng căn nhà lại im ắng.
Cô đổi sang đôi dép bông hình thỏ mềm mại lạch bạch đi lên lầu, nhưng giây tiếp theo niềm vui nghịch ngợm ở kệ giày ngoài cửa biến mất không dấu vết.
Trên cầu thang dẫn lên tầng hai, một con mèo lông trắng muốt nằm ngửa bụng ra, duỗi thẳng bốn chân, đôi mắt hai màu lim dim, cổ họng phát ra tiếng gừ gừ trầm ổn.
Một bàn tay khéo léo và ân cần gãi nhẹ cằm nó.
"Bạo Bạo!"
Triệu Tinh Hồi nhíu đôi mày thanh tú, chân bước thình thịch, giọng nói sắc lạnh: "Đồ mèo ngốc này! Ai cho phép mày xuống lầu hả? Cút lên ngay cho tao."
Mèo ta nghe thấy tiếng chủ nhân gọi thì nhanh chóng và luống cuống lật mình, cái đuôi xù xì quét trúng tay người bên cạnh, bước chân xiêu vẹo chạy về phía Triệu Tinh Hồi, tiếng "meow meow" thân mật và nịnh nọt.
Thiếu niên ngồi xổm ở bậc thang thu tay về, ngẩng đầu đúng lúc chạm phải ánh mắt cô.
Làn da thiếu nữ trắng ngần, gương mặt tươi tắn rạng rỡ, đôi mắt hình lá đào xinh đẹp. Khi nhìn người khác, mắt cô trở nên tròn xoe, đứng trước mặt cậu, theo quán tính cô hơi hếch cằm lên làm đuôi mắt được kẻ dài, khí chất trở nên tinh nghịch, hàng mi dày rậm che phủ đôi mắt trong veo đang kiêu ngạo và soi mói liếc nhìn cậu.
Cô hừ lạnh một tiếng, cúi xuống nhấc con mèo bên chân lên rồi vò mái lông vừa được chải chuốt mềm mại của nó rối tung lên.
Văn Luyện đứng dậy, giữ khoảng cách không gần không xa với cô, rõ ràng cậu cao hơn cô nhưng lại không dám nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của cô và cũng không lên tiếng, chỉ lịch sự gật đầu với cô coi như chào hỏi rồi bước về phòng.
"Này..."
"Cậu đứng lại cho tôi."
Đôi môi cô đỏ thắm, răng trắng như ngọc trai, nhọn hoắt: "Tôi cảnh cáo cậu. Sau này tuyệt đối không được chạm vào đồ của tôi, kể cả con mèo của tôi."
"Vừa nãy nó chui vào khe lan can cầu thang chơi, không cẩn thận bị kẹt đầu nên cứ kêu mãi. Tôi sợ nó bị thương nên bế xuống chơi với nó một lát."
Giọng thiếu niên mang chút khàn khàn của tuổi dậy thì nhưng không thô ráp mà trong trẻo và dịu dàng.
Triệu Tinh Hồi ôm mèo, ngầm véo cái bụng mềm nhũn của nó, lạnh lùng nói: "Tầng hai là chỗ của tôi, cậu không được lên."
"Còn nữa, ở trường cậu tránh xa tôi ra, không được nói chuyện với tôi, đừng nói với ai là cậu quen tôi. Nghe rõ chưa?"
Ánh mắt cậu dịu dàng, bình tĩnh nói: "Nghe rõ rồi."
Triệu Tinh Hồi hất mái tóc lạnh lùng ôm mèo lên lầu, đợi Triệu Khôn Tắc và Chử Văn Lan về nhà, cô lại dùng thái độ lạnh lùng này xuống lầu rồi ngồi vào bàn ăn.
Hết chương 3.