Mùa hè ở Singapore là những cơn mưa bất chợt vào sáng sớm, là tiếng ve, tiếng ếch và cây cối tốt tươi.
Bộ đồ bơi hoa văn cổ điển của Triệu Tinh Hồi là màu sắc sống động nhất trong hồ bơi sau nhà. Cô nàng tự mình vùng vẫy trong nước cũng có thể chơi cả buổi. Trên lầu có người mở cửa sổ huýt sáo chào hỏi, hỏi nàng tiên cá nhỏ có lạc đường không, anh ta có thể vớt cô lên đưa về biển.
Triệu Tinh Hồi gạt nước trên mặt, cô tựa vào thành hồ bơi, trực tiếp hỏi anh ta có phải đang mỉa mai cô bơi dở tệ không.
"Mấy đứa nhỏ bây giờ nhiều tâm tư ghê." Lục Hiển Chu nhún vai, anh ta để lộ hàm răng trắng đến chói mắt, cười sảng khoái.
"Anh mới là con nít đó." Triệu Tinh Hồi không vui, cô ướt sũng từ hồ bơi bước lên.
Hai người lại gặp nhau ở phòng ăn.
Triệu Tinh Hồi quấn khăn tắm về phòng, cô đói bụng muốn ăn bánh nướng chuối và kem. Trong phòng điều hòa bật nhiệt độ thấp, Lăng Vi đứng sau lưng cô, dù dịu dàng tao nhã đến mấy cũng khó tránh khỏi sự cằn nhằn của người mẹ, vội vàng lau tóc ướt sũng cho cô. Lục Hiển Chu vừa lúc từ trên lầu đi xuống, trước tiên gọi Lăng Vi một tiếng thím rồi nhìn Triệu Tinh Hồi ăn hai má phúng phính, anh ta bê một lát bánh mì phết bơ đậu phộng ngồi đối diện cô, hai người cùng dùng bữa.
Lục Hiển Chu rõ ràng mới hai mươi tuổi nhưng ánh nắng rực rỡ của California, nền giáo dục phương Tây phóng khoáng và việc tập luyện thể thao thường xuyên đã giúp anh ta có làn da rám nắng, cơ bắp săn chắc, uyển chuyển và khí chất khỏe khoắn của một thanh niên.
Dù chẳng có tí quan hệ nào nhưng Triệu Tinh Hồi vẫn miễn cưỡng, khách sáo gọi anh ta một tiếng anh.
Bố dượng của Triệu Tinh Hồi không có con, người anh này là cháu trai của nhà họ Lục, tranh thủ kỳ nghỉ hè đến văn phòng gia đình ở Singapore để thực hành một chút. Dạo này anh ta ở phòng cạnh Triệu Tinh Hồi.
Ba tuổi một thế hệ, sau mười tám tuổi càng rõ rệt hơn. Lục Hiển Chu mỗi sáng mặc vest chỉnh tề theo chú đi làm họp hành, tan làm thì thay đồ thường hẹn bạn bè Đại học Quốc gia uống cà phê, chơi bóng, trò chuyện. Triệu Tinh Hồi nhỏ hơn anh ta năm tuổi, vẫn đang ở cái tuổi chỉ lo ăn chơi ngủ nghỉ nên hai người thực sự không có chủ đề chung.
Nhắc đến Đại học Quốc gia Singapore, Lăng Vi buộc tóc xong cho Triệu Tinh Hồi rồi nói đến trường đại học của Lục Hiển Chu. Triệu Tinh Hồi tò mò hỏi thêm vài câu thì mới biết anh ta từ trước đến nay đều học những trường danh tiếng ở Âu Mỹ nên cô lại im lặng không nói gì nữa.
"Anh nghe nói thành tích thi chuyển cấp của em Tiểu Hồi không tệ."
"Không tệ gì đâu." Triệu Tinh Hồi cắn một miếng bánh nướng.
"Không nghĩ đến việc ở lại Singapore học sao? Thím nhớ em lắm."
"Ở đây không có bạn." Triệu Tinh Hồi chớp mắt: "Em thích học cùng bạn thân của em."
"Cũng đúng." Lục Hiển Chu cười tủm tỉm rồi nhét miếng bánh mì cuối cùng vào miệng: "Ở trường nào cũng được, quan trọng là được ở bên bạn bè."
Triệu Tinh Hồi ở Singapore cho đến khi kết thúc kỳ nghỉ hè. Cuối cùng Lăng Vi quyến luyến không rời đưa con gái lên máy bay về nước.
Cô về đến thành phố Lạc Giang vào ngày trước khai giảng cấp ba.
Tình hình năm nay tốt hơn năm ngoái. Năm ngoái Triệu Tinh Hồi về nước thì chuyến bay bị trễ, về đến nhà lại càng thêm bực mình. Năm nay ít nhất Triệu Khôn Tắc và Chử Văn Lan đều ở nhà nên không nhờ tài xế, Triệu Khôn Tắc đích thân từ công ty đến sân bay đón cô về nhà.
Khoảng cách tạo nên vẻ đẹp, hơn hai tháng không gặp, không có cảnh gà bay chó sủa nên tạm thời cha hiền con thảo, Triệu Tinh Hồi hiếm khi không ghét cái tay của bố đặt trên vai mình và cái bụng bia hơi nhô ra, ngoan ngoãn ôm Bạo Bạo lên xe về nhà.
Về đến nhà, bữa tối thịnh soạn đã được chuẩn bị sẵn sàng, ngoài ra còn có gương mặt tươi cười của Chử Văn Lan nhiệt tình ân cần đón cô vào ghế sofa, bà mang trái cây đồ ăn vặt ra, hỏi cô có mệt không, có cần nghỉ ngơi một lát không.
Triệu Tinh Hồi cảm thấy hơi kỳ lạ một cách khó hiểu nhưng lại không biết kỳ lạ ở chỗ nào.
Cho đến giờ ăn tối, bên ngoài cửa có tiếng động, sau đó có người đẩy cửa bước vào, một thiếu niên dáng người mảnh khảnh, gọn gàng, quần áo đơn giản với áo phông trắng, quần jean và giày vải, đôi mắt đen láy bình tĩnh, gương mặt thanh tú, thần thái dịu dàng.
Không còn thấy lạ nữa.
Người này vẫn còn ở đây.
Nhìn dáng người vạm vỡ của Lục Hiển Chu nhiều rồi, Triệu Tinh Hồi thoạt nhìn thấy người này có chút không vừa mắt, da dẻ quá trắng lạnh, lại gầy gò, mỗi ngày hoặc là mặc đồng phục, hoặc là đen trắng xám, nhìn mãi cũng chán.
Văn Luyện xách một túi quà trên tay.
Chử Văn Lan cười tủm tỉm nhận lấy túi quà: "Ôi dào, Tinh Hồi con xem có thích không này. Mấy hôm trước dì đi ăn cơm, nghe một người bạn trẻ nói có một hộp quà đồ chơi phiên bản giới hạn của người nổi tiếng vừa ra mắt hôm nay rất được các cô gái yêu thích nên xếp hàng rất đông. Hôm nay dì không đi được, A Luyện nói thằng bé đi mua, sáng sớm ra ngoài mà bây giờ mới mua được. Tinh Hồi con xem, thằng bé chọn màu hồng con thích nhất đó."
Để người ta xếp hàng cả ngày, món quà thành ý như vậy, Triệu Tinh Hồi đương nhiên nói cảm ơn rồi lập tức mở hộp quà ra, ôm vào lòng chơi một lúc.
Như vậy đã là rất nể mặt rồi.
Đã là không khí gia đình vui vẻ, thoải mái, Triệu Tinh Hồi đương nhiên cũng không tiện giở tính công chúa, cô mở vali lấy quà lưu niệm mang về nước ra.
Quà lưu niệm là do Lăng Vi chuẩn bị, thực ra mỗi năm đều có, đã tính đến tất cả những người xung quanh Triệu Tinh Hồi, số lượng đầy đủ không thiếu chút nào.
Năm ngoái cũng có, nhưng năm ngoái Triệu Tinh Hồi nổi cơn thịnh nộ, hậm hực xé nát quà trong phòng tự ăn hoặc trực tiếp vứt vào thùng rác.
Hết chương 29.