Không biết phía sau câu "nếu như chúng ta" là gì, nhưng nếu có giả thiết đó thì trên đời này sẽ không có Triệu Tinh Hồi.
Triệu Tinh Hồi đối với người đàn ông này, người có thể khiến mẹ cô có ánh mắt u sầu nhưng không phải bố cô, có một sự tức giận khó hiểu.
Chú Lục này cũng không phải xuất hiện một cách ngẫu nhiên mà là do Chử Văn Lan quen biết thông qua một hội nghị hợp tác dự án và giới thiệu đến Lạc Giang làm một khách hàng trọng điểm để đầu tư.
Sau đó, diễn biến câu chuyện tuy quanh co nhưng lại hợp lý, mọi người đều vui vẻ…
Họ đều là tình yêu đích thực, chỉ có Triệu Tinh Hồi là một sự cố, một kết quả vốn có thể tránh được.
Nếu như cái gọi là "tình yêu" trong miệng người lớn không tồn tại thì thôi, nhưng họ lại thường xuyên nhắc đến từ này trong những cuộc đấu tranh tình cảm khiến Triệu Tinh Hồi nhận ra rằng, cô không phải là đứa trẻ mà bố mẹ cô mong đợi.
Trước khi Lăng Vi theo chồng đến Singapore, bà ấy đã tha thiết cầu xin Triệu Tinh Hồi sống cùng mình, đảm bảo rằng ở bên mẹ, cô bé sẽ có những ngày tháng rất hạnh phúc và vui vẻ. Triệu Khôn Tắc cũng thật lòng khuyên con gái, rằng công ty quá bận rộn không thể chăm sóc tốt cuộc sống hàng ngày của cô bé, lựa chọn tốt nhất là đi theo mẹ.
Triệu Tinh Hồi bướng bỉnh bặm môi nói "không".
Không có lý do gì cả, cô bé chỉ muốn ở lại.
Tại sân bay Changi Singapore, Lăng Vi đón được đứa con gái ngày đêm mong nhớ. Dù sao cũng là mẹ ruột, Triệu Tinh Hồi dù có nổi loạn đến mấy vẫn ôm chầm lấy quý cô Lăng Vi xinh đẹp, thanh lịch trước mặt: "Mẹ ơi, lâu rồi không gặp."
Lăng Vi vốn luôn cưng chiều cô bé nhất, bà ấy ôm lấy gương mặt con gái: "Cục cưng ngoan của mẹ lại lớn thêm rồi, một năm qua con sống có tốt không?"
"Cực kỳ tốt ạ."
Lăng Vi vui mừng khôn xiết đưa Triệu Tinh Hồi về nhà, bà ấy lên kế hoạch xem kỳ nghỉ hè này sẽ đưa Triệu Tinh Hồi đi nghỉ dưỡng ở đâu, sắp xếp những hoạt động gì, ăn gì, đi đâu chơi, mua sắm gì.
Bà ấy còn muốn khuyên con gái, rằng dịp Tết Nguyên đán trước, chồng cũ Triệu Khôn Tắc đã gọi điện cho bà ấy, kể về thành tích học tập và tính khí của Triệu Tinh Hồi. Lăng Vi muốn hết sức thuyết phục con gái ở lại Singapore học.
Triệu Tinh Hồi chỉ nói: "Đợi kết quả thi cấp ba của con ra đã."
Nửa tháng sau, Phương Hâm ở trong nước gọi điện cho Triệu Tinh Hồi, hưng phấn báo cho cô một tin tốt lành: "Tinh Hồi, cậu thi tốt lắm, ngay cả cô giáo chủ nhiệm cũng mắt tròn mắt dẹt luôn đó! Cậu vượt qua điểm chuẩn vào trường 50 điểm lận, thứ hạng tiến bộ nhiều lắm. Này, khi nào cậu về? Cậu bảo xem chúng ta lên cấp ba có được xếp cùng lớp nữa không? Tớ mong quá đi mất."
Và còn một tin tốt hơn nữa: "Cậu có biết Văn Luyện đứng nhất toàn trường không? Cậu đi sớm quá nên không biết, hôm lễ bế giảng, trường mời cậu ấy lên diễn thuyết ở hội trường đó, đông nghịt người luôn!"
Triệu Tinh Hồi chống cằm, thái độ hờ hững: "Có gì mà hay ho đâu chứ."
Sau đó Triệu Tinh Hồi gọi điện báo điểm cho Triệu Khôn Tắc. Triệu Khôn Tắc lúc đó đang ở văn phòng, ông đã biết trước kết quả rồi nhưng vẫn khen cô vài câu rất nghiêm túc, rồi tiện thể nhắc đến điểm của Văn Luyện, dặn cô phải học tập Văn Luyện thật tốt.
Triệu Tinh Hồi còn chưa kịp tỏ vẻ không vui thì đầu dây bên kia truyền đến một tiếng: "Chú Triệu, tài liệu của chú xong rồi ạ." Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng.
Là giọng của Văn Luyện.
Sao cái tên này lại ở trong văn phòng của Triệu Khôn Tắc?
"A Luyện nghỉ hè cũng không có việc gì làm, bố gọi thằng bé qua đây giúp bố photocopy tài liệu với sắp xếp một số văn bản cũ." Triệu Khôn Tắc cười giải thích.
Triệu Tinh Hồi nhăn mũi, lạnh lùng "ồ" một tiếng rồi cúp điện thoại.
Hết chương 28.