Quyển 1 - Chương 25

Ai cũng biết Triệu Tinh Hồi không thích học hành, thậm chí còn khiến mấy gia sư bỏ đi. Mỗi ngày cô chỉ chơi game hoặc rong chơi, dường như chưa bao giờ nghiêm túc làm bài tập. Trong mắt người lớn, cô có lẽ là một cô công chúa nhỏ hư hỏng được nuông chiều.

Nếu chăm chỉ không phải là cái mác của Triệu Tinh Hồi thì cô cũng không muốn người khác nhìn thấy.

Huống chi là con nhà người ta, đối tượng để cô so sánh cả đời: Văn Luyện.

Triệu Tinh Hồi ngồi vào ghế sau, cô bực bội đạp một phát vào ghế phụ lái, hậm hực nói: "Mắc mớ gì cậu phải quản!"

Cô đeo tai nghe, mặt lạnh tanh, suốt đường không nói chuyện với Văn Luyện. Cho đến 11 giờ đêm hôm đó, Văn Luyện, người đã nhắm mắt, lại nghe thấy tiếng "cốc cốc".

Không phải từ trần nhà.

Mà là cửa phòng ngủ.

"Cốc cốc cốc..."

"Cốc cốc cốc cốc..."

Đợi đến khi Văn Luyện kinh ngạc mở cửa phòng, cậu đang mặc bộ đồ ngủ chỉnh tề đứng ở ngưỡng cửa, thì thấy một Triệu Tinh Hồi mặc chiếc váy ngủ trắng kiểu công chúa, cổ áo ren mềm mại có nơ bướm. Gương mặt xinh đẹp của cô cố tỏ ra cứng rắn, mấy cái kẹp tóc hoạt hình xiêu vẹo vén mái, để lộ vầng trán thanh tú sáng sủa.

Cô cau mày, không muốn đi gần thêm nửa bước, cầm quyển sổ ghi chép đứng xa xa ở cửa phòng cậu, vừa khó chịu vừa ngang ngược lại vừa tức giận hỏi cậu: "Cậu nói cho tôi biết, rốt cuộc là công thức nào sai!"

Cô đã nghĩ cả ngày, lật vở cả ngày, thật sự nghẹn trong lòng không ngủ được nên nhất định phải hỏi cậu cho ra nhẽ.

Văn Luyện bị cô làm tỉnh giấc, cậu vịn vào ngưỡng cửa, hàng mi dài khẽ nhắm lại một thoáng rồi mở mắt ra đã hoàn toàn tỉnh táo.

Nếu sự kiên nhẫn của con người có giới hạn, nếu sự nhẫn nhịn của Văn Luyện có giá trị thì Triệu Tinh Hồi đối với cậu, hẳn là sự tồn tại có ngưỡng chịu đựng cao nhất.

Hai người đi đến phòng khách rồi bật một chiếc đèn sàn.

Trong phòng tĩnh lặng, ánh đèn vàng ấm áp chỉ chiếu sáng khoảng không trước mắt. Bóng dáng mờ ảo của hai người in lên bức tường, rõ ràng cách một khoảng nhưng dường như lại ở ngay gần kề.

Triệu Tinh Hồi quỳ trên thảm, dưới ánh mắt không gợn sóng của Văn Luyện, cô dường như "thị tử như quy(*)", lật quyển sổ ghi chép của mình ra.

(*) Xem cái chết nhẹ tựa lông hồng.

Những trang giấy đã viết kín, những khoảng trống trong ghi chú ôn tập có ghi những cảm nhận học tập và những câu nói tâm trạng của cô, ví dụ như [chỉ cần nhớ đến họa tiết chiếc áo sơ mi laser mà giáo viên mặc là có thể nhớ được kiến thức này] và [chơi chữ, 52588, tôi yêu bố tôi(*)]. Bên cạnh còn dán đầy những tờ ghi chú và miếng dán nhỏ đủ màu sắc.

Văn Luyện không lên tiếng. Khi cô từ từ lật sổ, cậu chỉ ra lỗi sai đó: "Công thức biến đổi này rất tiện lợi, nhưng ở đây cậu đã thiếu một dấu căn, sẽ dẫn đến tính toán sai."

(*) Số 52588 (五二五八八: wǔ èr wǔ bā bā) khi đọc lên nghe gần giống với cụm từ "我爱我爸爸" (wǒ ài wǒ bà ba), có nghĩa là "tôi yêu bố tôi".

Triệu Tinh Hồi nhìn chằm chằm vào quyển sổ, cô mím môi.

Đúng là sơ suất của cô, ôn đi ôn lại mấy lần cũng không phát hiện ra chi tiết này. Triệu Tinh Hồi chán nản lại giận dỗi khép quyển sổ lại rồi đứng dậy đi lên lầu.

Nhưng cô lại dừng chân trên cầu thang, ngượng nghịu nói một tiếng: "Cảm ơn."

Văn Luyện đang quay người về phòng thì khẽ sững lại.

Câu "cảm ơn" này, với giọng điệu ngập ngừng và mềm mại, khác một trời một vực so với câu "bảo cậu ta cút" ban đầu.

"Còn hai tháng nữa là đến kỳ thi cấp ba... Nếu cậu có thời gian."

Được người khác giúp đỡ, Văn Luyện không quên ý nghĩ của Triệu Khôn Tắc trước đó: "Sau khi ăn tối... Chúng ta có thể cùng nhau ôn bài."

Triệu Tinh Hồi ôm quyển sổ ôn tập của mình, cô cụp mắt xuống, cuối cùng lại bướng bỉnh ngẩng cằm từ chối: "Không cần đâu, tôi không cần giúp đỡ."

Hồi nhỏ cô rất thông minh, học cũng rất giỏi.

Sau này Văn Luyện phát hiện, có lẽ trong tai nghe của Triệu Tinh Hồi không chỉ có nhạc rock mà có thể còn có tin tức tiếng Anh và những bài giảng chuyên sâu. Buổi tối, khi cậu tắt đèn phòng ngủ, kéo rèm cửa đứng bên cửa sổ, có lẽ có thể thấy ánh đèn từ tầng hai khẽ chiếu sáng khu vườn.

Hết chương 25.