Triệu Tinh Hồi cắn môi, mặt hơi nóng bừng như thể bị nhìn thấu hết. Cô tức giận đến xấu hổ, cơn giận bốc lên tận óc nên nắm chặt tay đấm vào bờ vai mỏng manh của cậu: “Ai cho cậu đi qua đây, hại tôi ngã, tôi đã bảo cậu tránh ra rồi, cậu không hiểu à, sao cậu đáng ghét thế...”
Cô thực sự không kìm được cơn giận, hằn học đấm cậu hai cái.
Văn Luyện không né tránh, mày hơi nhíu lại, cúi đầu nhìn đầu gối cô: “Để tôi xem đầu gối cậu.”
Da dẻ cô gái mềm mại trắng nõn, từ bé đến lớn được chăm sóc kỹ lưỡng đến mức chẳng tìm thấy một vết sẹo nào. Giờ thì cả hai đầu gối đều dính đầy bụi, một bên đã trầy xước, bên còn lại nghiêm trọng hơn, đã rỉ máu rồi.
Triệu Tinh Hồi lại đấm cậu, tay cô đã tê rần: “Cái đồ khốn nhà cậu, đến nhà tôi là để làm tôi bực mình thêm thôi.”
Văn Luyện nói xin lỗi.
Nhìn gần, cậu có đôi mắt đen láy sâu thẳm, khóe mắt sắc nhọn, là điểm duy nhất trên gương mặt khiến người ta thấy lạnh lùng. Nhưng giờ đây đôi mắt ấy sáng ngời và chân thành nhìn cô, nghiêm túc xin lỗi: “Triệu Tinh Hồi, xin lỗi cậu.”
Triệu Tinh Hồi.
Cậu gọi tên cô, giọng điệu trong trẻo dịu dàng như đám mây chiều mùa xuân hè vương chút sắc hồng.
Triệu Tinh Hồi dừng tay lại, tay cô cũng dính bụi, vừa nãy dùng sức nên lòng bàn tay đã đỏ ửng. Cô quay mặt đi, má đỏ bừng, môi cũng đỏ, ngay cả chóp mũi và mắt cũng ửng hồng.
Không biết là do ngã đau, hay do tức giận, buồn bã, ấm ức.
Bạo Bạo dùng chóp mũi ướŧ áŧ chạm vào đầu ngón tay cô.
Văn Luyện muốn đỡ Triệu Tinh Hồi ngồi dậy, cô khó chịu vặn vai, không cho cậu chạm vào, bực bội nói: “Cậu dựng xe đạp lên đi.”
Chiếc xe nằm dưới đất được dựng lên, Triệu Tinh Hồi cắn chặt môi, chống tay vào cặp sách, nhíu mày thật sâu rồi nhảy bật dậy khỏi mặt đất. Cô lại đau đớn nên đành cứng đờ vịn vào xe đạp đứng đó, không dám nhúc nhích dù chỉ một bước.
Huống hồ gì còn đạp xe về nhà nữa.
“Cậu đợi tôi một lát, ở cổng khu nhà có tiệm thuốc, tôi đi mua ít thuốc sát trùng rồi xử lý vết thương giúp cậu trước.”
Đợi Văn Luyện nhanh chân quay lại, ngẩng đầu lên chỉ thấy mặt trời lặn sau ngọn cây, mây trắng như bông, bầu trời nửa xám xanh nửa cam nhạt, ánh sáng ấm áp dịu dàng phủ khắp tầm mắt. Có người đang lặng lẽ tựa lưng vào yên sau xe đạp, tóc bay theo gió, váy khẽ đung đưa, đôi chân dài thẳng tắp, dưới chân có một con mèo đang ngồi xổm.
Một ảo ảnh dịu dàng.
Lại gần thêm chút nữa, đôi mắt hạnh của cô trợn tròn, lông mày nhíu chặt, môi trề ra vẻ không vui, thần sắc bừng bừng tức giận.
Gần thêm nữa, cách một miếng bông tẩm thuốc sát trùng, cô ấy chỉ hận không thể đạp bay cái người đang ở trước mắt mình, nũng nịu nhưng hung dữ mắng: “Suỵt, đau chết đi được, cậu nhẹ tay một chút thì chết à.”
Triệu Tinh Hồi thực sự phát điên.
Cô không muốn đi bộ lết từng bước về nhà như rùa nên định gọi tài xế đến đón. Đoạn đường ngắn ngủn thế này, Văn Luyện nhìn con mèo, nhìn chiếc xe đạp, mím môi: “Tôi... Chở cậu về nhé?”
Cô trừng mắt nhìn cậu một cái thật hằn học. Khi Văn Luyện nắm lấy chiếc xe đạp, cô không cam tâm tình nguyện kéo lấy vạt áo sau lưng cậu, tiện thể ghét bỏ lau vết bụi trên tay vào chiếc áo phông trắng của cậu.
May mà chỉ là trầy xước đầu gối, nếu nặng hơn chút nữa thì nhất định cô sẽ đuổi cậu ra khỏi nhà.
Từ bé đến lớn Triệu Tinh Hồi hiếm khi bị thương.
Hồi nhỏ cô được cưng chiều, tiêm một mũi kim vào ngón tay thôi cũng phải cả nhà lấy kẹo mυ"ŧ ra dỗ dành. Lớn đến sáu, bảy tuổi, trong nhà vẫn còn đầy đủ các loại miếng dán chống va đập và khóa an toàn trẻ em, cô học đi xe đạp trên những tấm đệm mềm.
Triệu Khôn Tắc và Chử Văn Lan đang đi công tác ở tỉnh khác. Dì Yến hỏi Triệu Tinh Hồi có muốn đi bệnh viện kiểm tra không, Triệu Tinh Hồi rúc vào sofa không chịu, vắt chân lên tự xử lý lại vết thương một lần nữa, rồi uể oải đi lên lầu.
Chuyện này dì Yến tiện miệng kể với Chử Văn Lan. Triệu Khôn Tắc thì chẳng nói gì, chỉ bảo nên vứt bỏ con mèo đó đi rồi lại nói không nên mặc váy ngắn ra ngoài. Nhưng những lời này ông cũng không nhắc trước mặt con gái, nếu không Triệu Tinh Hồi chắc chắn sẽ nổi đóa. Chử Văn Lan thì dặn dò Văn Luyện vài câu, bảo cậu nên bao dung hơn với tính khí trẻ con của Tinh Hồi.
Văn Luyện đương nhiên nói vâng.
Sáng hôm sau ra ngoài đi học, Triệu Tinh Hồi đứng ở cửa đi giày, cô đứng thẳng tắp, gương mặt lạnh tanh bướng bỉnh đang chu chiếc cằm xinh xắn.
Văn Luyện mặc đồng phục học sinh, đeo chiếc cặp sách lòe loẹt, nửa ngồi xổm dưới đất, cúi đầu kiên nhẫn giúp cô buộc dây giày.
“Cậu buộc sai rồi.” Triệu Tinh Hồi mở điện thoại lên: “Phải buộc thế này mới đúng chứ.”
Văn Luyện kiên nhẫn, cậu khẽ nhíu mày, xem xong video hướng dẫn trên điện thoại, lại đưa ngón tay thon dài đẹp đẽ ra, hơi suy nghĩ một chút rồi buộc dây giày thành một cái nút thắt thật gọn gàng.
Năm đó Văn Luyện đã học được rất nhiều cách buộc dây giày, bao gồm nơ bướm, trái tim, ong mật nhỏ và cỏ bốn lá.
...
Lời tác giả:
Văn Luyện: Cảm ơn, lợi ích cả đời!
Hết chương 23.