Cuối tuần trời đẹp, cô và Phương Hâm hẹn nhau đi đánh tennis, hai đứa đạp xe đạp ra ngoài, còn dắt theo Bạo Bạo, cách đây không lâu Triệu Tinh Hồi đưa Bạo Bạo đi tiêm ở bệnh viện thú y, bác sĩ nói mèo béo quá, nên cho nó vận động nhiều hơn.
Triệu Tinh Hồi đặt Bạo Bạo vào giỏ xe, con mèo Ba Tư nằm đầy giỏ như một cục bông tuyết, chỉ còn đôi mắt uyên ương tò mò nhìn ngó xung quanh. Hai đứa cười trong trẻo như bươm bướm hoa bay đến sân tennis.
Vừa ra khỏi khu biệt thự, trên con đường rợp bóng cây xanh đậm xen lẫn ánh nắng lốm đốm, một thiếu niên áo trắng quần đen bước đi, mái tóc ngắn đen nhánh lướt qua những tia sáng vàng vụn.
Phương Hâm phanh xe lại chào Văn Luyện, hỏi cậu đi đâu.
Chắc chắn lại là thư viện rồi.
Triệu Tinh Hồi chẳng thèm dừng lại, thậm chí không liếc mắt một cái, cô lướt qua Văn Luyện như một cơn gió, bóp chuông xe ting ting không ngớt: “Phương Hâm, nhanh lên, nhanh lên.”
Phương Hâm: “Văn Luyện, cậu có muốn đi đánh tennis cùng bọn tớ không?”
Cậu đứng thẳng tắp dưới gốc cây như chiếc lá tươi mới trên ngọn cây: “Không cần đâu, cảm ơn cậu.”
“Phương Hâm, tớ đi trước đây...”
“Tinh Hồi, cậu đợi tớ với.” Phương Hâm xin lỗi nói: “Lần sau có thời gian cậu đi chơi với bọn tớ nhé.”
Văn Luyện mỉm cười gật đầu.
Đợi Phương Hâm đuổi kịp Triệu Tinh Hồi, thở hổn hển hỏi cô ấy đạp nhanh thế làm gì, Triệu Tinh Hồi bĩu môi không nói, đôi mắt đảo tròn như Bạo Bạo.
Hai đứa thả Bạo Bạo ra ở sân tennis, dỗ dành nó đuổi theo quả bóng chơi đùa. Hai đứa tập thể dục, đánh bóng, mua trà sữa, mãi đến chiều tối mới về nhà. Triệu Tinh Hồi chia tay Phương Hân ở ngã tư rồi dắt Bạo Bạo rẽ vào khu nhà mình.
Vào đến khu biệt thự, Triệu Tinh Hồi cho Bạo Bạo xuống đất đi bộ còn mình lười biếng đạp xe theo sau nó.
Con mèo này lười lắm, ở sân tennis cũng chỉ đuổi theo quả bóng chơi một lúc, sau đó cứ nằm ườn trên cặp sách của Triệu Tinh Hồi phơi nắng. Triệu Tinh Hồi bảo nó đi thêm vài bước nhưng Bạo Bạo không chịu đi mà chỉ meo meo gọi Triệu Tinh Hồi rồi ngồi xổm bên đường không chịu nhúc nhích. Sau đó không biết nó nhìn thấy con côn trùng nhỏ trong bụi cỏ hay thứ gì mới lạ, đột nhiên bò rạp xuống đất, đuôi vẫy vẫy rồi vọt đi như đi săn mồi.
Triệu Tinh Hồi chỉ muốn nó đi thêm vài bước, không ngờ nó “vù” một cái chạy mất, cô đạp xe đuổi theo: “Bạo Bạo, về đây.”
“Con mèo thối, mày về đây ngay.”
Xe đạp rẽ mấy khúc cua, lần nào cũng là lúc Triệu Tinh Hồi sắp tóm được Bạo Bạo thì nó lại lách qua bánh xe mà chuồn mất.
Thấy con mèo sắp chạy ra khỏi khu nhà, Triệu Tinh Hồi nổi giận, cô đạp xe vù vù, định chạy lên trước chặn nó lại rồi đánh cho nó một trận.
Chiếc xe đạp vọt đi với tốc độ cực nhanh rồi lại rẽ theo Bạo Bạo vào một đoạn đường dốc. Triệu Tinh Hồi hùng hổ lao xuống, không biết từ đâu một bóng người chắn ngang, đột nhiên đi về phía con mèo.
Cô phanh xe không kịp, mắt thấy sắp đâm vào người đó.
Triệu Tinh Hồi nghiêng xe rồi hét lên một tiếng, va chạm thảm khốc vào lề đường, cô ngã lăn ra đất.
Cả xe lẫn người ngã sóng soài bên đường, khi cô ôm đầu gối ngồi trên đất, bánh xe đổ còn quay tít.
Đợi nhìn rõ thủ phạm, con mèo sợ hãi nằm bẹp dí xuống đất, và cả gương mặt thanh tú, hiền lành kia.
Triệu Tinh Hồi gần như nổi cơn thịnh nộ, cô đau đớn nhăn mặt, trừng mắt nhìn Văn Luyện, hàm răng trắng muốt lạnh lẽo: “Cậu tự dưng lao ra làm gì thế hả! Muốn hại chết tôi phải không!”
Văn Luyện cũng ngây người ra, đôi môi mím chặt, má lúm đồng tiền lộ ra vẻ áy náy: “Tôi thấy con mèo nên muốn ôm nó... Không thấy cậu rẽ qua... Xin lỗi.”
Bạo Bạo nhận ra mình đã gây họa nên rụt rè tiến lại gần.
Triệu Tinh Hồi ôm đầu gối, cô nhíu mày thanh tú, hít hà, tức đến nỗi không nói nên lời.
Văn Luyện nhanh chóng bước đến, liên tục xin lỗi: “Cậu có sao không? Có bị thương ở đâu không?”
“Không tốt chút nào!” Triệu Tinh Hồi ôm đầu gối, tức giận trừng mắt với cậu: “Cậu không được lại đây, tránh xa tôi ra!”
Vừa nãy xe va chạm mạnh, tay lái bị lệch sang một bên, vợt tennis rơi trong khung xe, khóa cặp sách không kéo kỹ làm đồ bên trong văng tung tóe khắp nơi, nào là đồ ăn vặt, đồ chơi, bút nước, sổ ghi chú, sách vở bài tập, từ điển điện tử rải đầy đất.
Trên đất còn có một cuốn sổ tay chữ viết thanh tú chi chít chữ.
Văn Luyện nhặt từng thứ một lên, Triệu Tinh Hồi sốt ruột không chịu nổi nên dùng đồ vật cạnh tay ném cậu: “Cậu tránh ra, tôi cảnh cáo cậu, cấm chạm vào đồ của tôi, không được chạm, không được nhìn.”
Cậu cúi đầu, liếc nhanh một cái rồi nhặt cuốn sổ tay dưới đất lên.
“Văn Luyện!” Triệu Tinh Hồi phản ứng dữ dội, định nhảy lên giật lấy đồ trong tay cậu nhưng lại “xì” một tiếng đau đớn ngã bệt xuống đất, mặt đỏ bừng: “Không được động đậy.”
“Xin lỗi.” Văn Luyện nhét hết đồ dưới đất vào cặp sách, kéo khóa lại, rồi ngồi xổm xuống trước mặt cô, đặt cặp sách bên cạnh cô.
Hết chương 22.