Quyển 1 - Chương 21

Văn Luyện chơi game rất giỏi.

Sau khi Triệu Tinh Hồi mỉm cười nói ra câu nói chẳng mấy đe dọa kia, đôi mắt đen láy của cậu rõ ràng ánh lên vẻ sắc lạnh không muốn tuân theo. Thế nhưng cậu chỉ nhìn lại cô rồi đặt cặp xuống, ngoan ngoãn đi vào phòng khách.

Máy Switch được nối với TV, cô chọn một băng game, Văn Luyện ngồi bệt xuống sàn, tư thế quy củ. Triệu Tinh Hồi và Phương Hâm thì rúc vào sofa, hai đứa vừa cười vừa đùa giỡn chẳng có tí nghiêm túc nào, cho đến khi điểm số của Văn Luyện bắt đầu tăng vùn vụt trực tiếp nghiền nát cả hai đứa.

Triệu Tinh Hồi bắt đầu không đùa nữa, nụ cười trên môi cũng dần thu lại mà chuyên tâm nhìn chằm chằm vào màn hình TV.

Cô nghĩ loại người học sinh giỏi ngoan ngoãn, không có bất kỳ sở thích nào như Văn Luyện sao mà lúc mới bắt đầu game còn chậm rì rì mà giờ lại đột nhiên bay vọt lên thế.

Vẻ mặt Triệu Tinh Hồi ngày càng nghiêm túc, cuối cùng cô nhảy khỏi chiếc sofa mềm mại lún sâu, nghiêm chỉnh ngồi xuống bên cạnh Văn Luyện: “Tôi không tin tôi không thể thắng cậu.”

“Hai cậu đợi tớ với.” Phương Hâm cũng nhảy khỏi sofa.

Ba đứa ngồi cạnh nhau, không còn cười đùa nữa, vẻ mặt đồng loạt vô cùng tập trung đến nỗi dì Yến mang hoa quả đến cũng chẳng hay biết.

Trò chơi kéo dài cho đến khi mẹ Phương gọi điện bảo Phương Hâm về nhà thì mới kết thúc. Phương Hâm vừa đi thì Triệu Tinh Hồi cũng mệt lả. Vừa ngồi thẳng đơ trên thảm mấy tiếng liền, cô duỗi thẳng người ra, nằm úp sấp trên sofa nghỉ ngơi.

Văn Luyện đứng dậy dọn dẹp bãi chiến trường. Triệu Tinh Hồi nhắm mắt, giọng nói mềm mại buồn ngủ: “Tôi muốn uống nước.”

Chẳng biết nói với ai nữa.

Cậu dừng tay, im lặng rồi cúi người đưa lon Coca mà dì Yến vừa đặt trên bàn trà cho cô, đặt vào tay vịn sofa.

Triệu Tinh Hồi nheo một mắt, cô đổi sang má bên kia gối đầu, lười biếng mở miệng: “Cốc ép trái cây, sữa lắc dâu tây.”

Cô sai vặt người khác cứ như thể đó là chuyện đương nhiên, thành thạo vô cùng.

Văn Luyện bình tĩnh bước vào phòng ăn.

“Thêm đá nữa.”

Triệu Tinh Hồi nói thêm một câu, nằm ườn vào sofa đổi sang tư thế thoải mái hơn.

Đợi Văn Luyện mang sữa lắc dâu tây có đá đến thì Triệu Tinh Hồi mới lười biếng ngồi dậy, đôi mắt hạnh hơi mơ màng, má ửng hồng, cô mãn nguyện uống một ngụm đồ uống tươi mát. Thấy Văn Luyện vắt cặp sách qua một bên vai chuẩn bị ra ngoài, cô hiếm khi có hứng thú hỏi cậu: “Cậu đi đâu thế?”

“Thư viện.” Cậu ôn hòa đáp.

Triệu Tinh Hồi nhướng mày, tinh ý nhận ra một sự kháng cự tiềm ẩn sâu bên trong.

Cô không thích câu trả lời này của cậu: “Nhưng cậu nói là sẽ không đi thư viện mà.”

Văn Luyện hơi cụp mi: “Game đã chơi xong rồi.”

“Chưa mà.” Cô tạm thời thay đổi ý định, cười nũng nịu đáng yêu: “Phương Hâm đi rồi, hai đứa mình chơi tiếp.”

“Tiếp tục đi.” Cô vung tay cầm đắc ý: “Vừa nãy cậu thắng tôi hai ván rồi, lần này tôi phải thắng cậu mới được.”

Văn Luyện lại vứt cặp xuống ngồi, ánh mắt rõ ràng lạnh lùng. Hai đứa cũng chẳng để tâm, mỗi đứa ngồi một bên trên thảm, tựa lưng vào một đầu sofa rồi lại bật màn hình TV lên.

Game cần kỹ năng và năng khiếu, Triệu Tinh Hồi vốn lười biếng, chơi game cũng thích đánh úp bất ngờ. Lần này cô dốc hết sức để đấu với Văn Luyện, không hề nhận ra hai đứa đang ngồi ngày càng gần nhau. Chơi đến nửa sau, Triệu Tinh Hồi không thể đuổi kịp tốc độ của Văn Luyện, bèn cứng rắn xích lại gần, đổi tay cầm với cậu một lần.

“Tay cầm của tôi không nhạy.” Cô lý sự cùn: “Tôi quen dùng cái của cậu hơn.”

Sau đó tay cầm lại đổi về: “Tôi không thích màu này.”

Văn Luyện mặc kệ sự bá đạo của cô.

“Cậu từng chơi game này rồi à?” Cô nhíu mày cắn môi.

“Chưa.”

“Thế sao cậu chơi giỏi thế. Trước đây cậu toàn chơi gì?”

“Từng xem người khác chơi rồi.”

“Chỉ xem thôi à?”

“Ừ.”

“Cậu không thích chơi game à?”

Văn Luyện nói ngắn gọn: “Không.”

“Tôi biết ngay mà.” Triệu Tinh Hồi hừ một tiếng.

Trong phòng, ánh sáng dần tối đi, hình ảnh sống động trên màn hình chiếu lên gương mặt cô, lấp lánh như ánh chiều tà: “Thế nên Chử Văn Lan mới thích cậu đấy.”

Ngay từ ngày đầu tiên chuyển đến, Văn Luyện đã hiểu rõ sự thù địch trong gia đình này.

Nhưng cậu vẫn kiên quyết bênh vực Chử Văn Lan, nhẹ nhàng nói: “Dì Lan rất tốt với tôi.”

“Đương nhiên rồi.”

Cô quay đầu nhìn cậu, đôi mắt hạnh linh động, cô cười tinh quái: “Cả nhà này chỉ có mình tôi đối xử tệ với cậu thôi.”

Văn Luyện ngớ người ra một cách khó hiểu, mãi một lúc sau mới cố gắng lái cuộc nói chuyện sang hướng khác, cậu bình tĩnh phủ định: “Không có đâu.”

Triệu Tinh Hồi chẳng thèm quan tâm đến chuyện ngại ngùng hay không, cô giật lấy cả hai tay cầm của hai đứa nhét xuống gầm sofa rồi gác chân dài lên, lại treo mình trên sofa: “Mệt quá, đói quá, tôi muốn ăn khoai tây chiên.”

...

Mùa xuân thoắt cái đã đến với hoa khoe sắc, liễu xanh rì, tràn đầy sức sống.

Triệu Tinh Hồi cắt tóc ngắn ngang vai, mặc váy ngắn, khoác chiếc áo len cardigan mềm mại, tất trắng thêu hình mèo con đen để lộ đôi chân trắng nõn đều tăm tắp, trông cô tươi tắn như đóa sen, dáng đứng kiều diễm.

Hết chương 21.