Quyển 1 - Chương 20

Từ "thiện cảm" thật khó kiếm. Có những soái ca lạnh lùng cô độc, có những soái ca ngông cuồng hoang dại, có những soái ca trêu hoa ghẹo nguyệt. Văn Luyện thuộc loại hợp với mọi lứa tuổi, được cả người thanh kẻ tục yêu thích.

Cuối tuần Phương Hâm đến tìm Triệu Tinh Hồi, hiếm hoi lại thấy Văn Luyện ở nhà họ Triệu.

Hôm đó trong vườn có người làm vườn đang cắt tỉa cành khô và dọn dẹp sân. Văn Luyện đang ở trước hiên chỉnh sửa vài chậu phong lữ bị cành cây đè ngã, những ngón tay thon dài dính đầy đất và cỏ vụn.

Kể từ khi Phương Hâm biết cậu ký túc ở nhà Triệu Tinh Hồi, ánh mắt cô ấy khó tránh khỏi lóe lên sự tò mò và tò mò chuyện riêng, nhưng vẻ mặt Văn Luyện khi nói chuyện với cô ấy vẫn ôn hòa và bình tĩnh, không hề né tránh hay che giấu.

Dì Yến đang hầm canh bổ dưỡng trong bếp, Triệu Tinh Hồi đang dọn phòng trên lầu.

Triệu Tinh Hồi không thiếu thốn gì cả. Chử Văn Lan hiền thục rộng lượng, làm mẹ kế sợ nhất bị người ta nói làm khổ con riêng. Trong phạm vi chi tiêu của gia đình, Triệu Tinh Hồi không bao giờ thiếu các loại quần áo, giày dép, túi xách, đồ trang sức, đồ chơi, sản phẩm điện tử. Tiền tiêu vặt cũng không giới hạn. Hơn nữa Triệu Tinh Hồi còn có một người mẹ ruột giàu có hơn cả bố ruột, định kỳ đặt mua những sản phẩm mới nhất theo mùa của các thương hiệu và những thứ con gái thích, mỗi quý đều gửi về nhà.

"Mẹ cậu lại gửi đồ cho cậu à?"

"Ừ." Triệu Tinh Hồi lẩm bẩm: "Bảo là không cần rồi mà bà ấy cứ thích gửi."

Cô bé nghịch hai chiếc Switch đời mới nhất, ném một chiếc cho Phương Hâm: "Chơi game không? Chử Văn Lan mua cho tớ một chiếc mà mẹ tớ cũng mua cho tớ một chiếc."

"Đúng là ghen tị với cậu quá đi." Phương Hâm mắt sáng như sao: "Tinh Hồi, mọi người ai cũng cưng chiều cậu hết."

Triệu Tinh Hồi bĩu môi: "Có gì mà phải ghen tị chứ."

Hai người ngồi ườn trên ghế lười chơi game. Dì Yến lên lầu gọi họ xuống uống canh, thế là hai người cùng xuống.

Văn Luyện cũng đang ở dưới nhà.

Cậu đã thay quần áo, rửa tay, chuẩn bị ra ngoài thì cũng bị dì Yến gọi lại ngồi xuống.

Ba người ngồi cạnh bàn ăn uống canh. Phương Hâm nhìn Triệu Tinh Hồi rồi lại nhìn Văn Luyện, bĩu môi thì thầm cười: "Hai người bình thường đều ngồi như thế này à? Khoảng cách này ít nhất cũng phải cách cả Thái Bình Dương mất, quá là khoa trương đi!"

Triệu Tinh Hồi và Văn Luyện đều ngừng xúc thìa.

"Không được nói chuyện." Triệu Tinh Hồi mím môi: "Uống canh của cậu cho tử tế đi."

"Thảo nào hai người có thể nửa năm không nói chuyện, bây giờ thì tớ hiểu rồi." Phương Hâm làm động tác kéo khóa miệng: "Cách xa thế này, có khi còn chẳng nghe thấy đối phương nói gì nữa ấy chứ."

Triệu Tinh Hồi tức tối đỏ mặt, cô vỗ một cái vào lưng Phương Hâm.

"Khụ khụ..." Phương Hâm phun cả canh trong miệng ra.

Văn Luyện cụp mắt, đẩy hộp khăn giấy qua: "Cẩn thận kẻo sặc."

"Cảm ơn."

Uống canh xong, Phương Hâm ôm chiếc Switch nhảy ra phòng khách, giơ tay đề nghị: "Tinh Hồi, hai chúng ta chơi game đấu tay đôi cũng chẳng vui. Càng đông người càng vui, hay là ba người cùng chơi đi, game cậu thích nhất ấy, Mario hay Thần Tiên Vườn Địa Đàng. Văn Luyện, cậu chơi cùng không?"

Triệu Tinh Hồi còn chưa kịp nháy mắt thì Văn Luyện đã đứng dậy, xách cặp sách đặt trên ghế bên cạnh rồi lạnh nhạt nói: "Xin lỗi, tớ đi thư viện..."

Nếu cậu đồng ý, Triệu Tinh Hồi có thể sẽ phải suy nghĩ thêm hai giây. Nhưng Văn Luyện không dừng lại một giây nào mà trực tiếp từ chối.

Triệu Tinh Hồi sinh ra tâm lý phản kháng.

"Không được." Giọng cô trong trẻo gọi cậu lại: "Cậu không được đi, chơi game cùng chúng tôi."

Văn Luyện dừng bước, quay đầu nhìn cô, ánh mắt điềm tĩnh và thâm trầm, cậu rất nghiêm túc nói với cô: "Xin lỗi, tôi không thích chơi game."

Triệu Tinh Hồi nhìn chằm chằm vào cậu.

"Tôi không thích nghe cậu nói xin lỗi." Cô cong môi, nghiêng đầu, nở một nụ cười ngọt ngào nhưng ranh mãnh: "Xin hãy nói "được thôi", rồi ở lại chơi với chúng tôi nhé."

...

Lời tác giả:

Công chúa nhỏ hư hỏng đến mức tôi yêu thích quá đi (╥﹏╥) a, Luyện ơi, sau này liệu cậu có chịu nổi cô bé không đây.

(Rất muốn tiết lộ một chút) (Sau này hai người họ rất hay cãi nhau đó)

Hết chương 20.