Tầng dưới có một học sinh mới chuyển trường đến.
Khu nhà dạy cấp ba hình chữ "Hồi" dẹt, ở giữa là một bồn hoa nhỏ, hai lớp học trên dưới đối diện nhau qua khoảng không, mọi hoạt động học tập không hề giao nhau, riêng tư không có tương tác giữa các lớp.
Mới khai giảng chưa đầy hai tháng nhưng đã có người phát hiện ra điểm đặc biệt.
Đến giờ giải lao, mọi người thích chạy nhảy nô đùa quanh hành lang hoặc dựa vào lan can trò chuyện, các cô gái tinh mắt vừa liếc một cái đã thấy dưới hành lang có một cậu con trai đi qua.
Người này dáng người cao gầy mảnh khảnh, ánh nắng chói chang thoáng qua trên mặt làm nổi bật đôi mày đen nhánh, ngũ quan thanh tú, thỉnh thoảng nói chuyện với bạn cùng lớp ở hành lang, hàng mi dài khẽ rũ xuống, dù đứng cách xa cũng cảm thấy nụ cười cậu ấy rụt rè, vẻ mặt dịu dàng mang khí chất thiếu niên thanh khiết như trăng sáng gió mát.
Tóm gọn trong hai chữ: Hút mắt.
Thứ còn mãnh liệt hơn cả hoa hồng tháng Năm trong bồn hoa chính là lòng hiếu kỳ muốn biết chuyện, rất nhanh đã có người moi móc được hết lai lịch của học sinh mới này.
Phương Hâm hào phóng chia sẻ thông tin: "Văn Luyện. Người thành phố bên cạnh, vừa mới chuyển đến trường mình, sở thích..."
Mấy cô gái đều hứng thú lắng nghe, chỉ có Triệu Tinh Hồi đứng ngoài cuộc, lật cuốn truyện tranh trong tay soàn soạt.
"Tên cũng hay nữa."
"Trong khối mình cũng có không ít bạn nam đẹp trai, nhưng cậu ấy kiểu khác, nhìn thôi đã thấy vui vẻ rồi."
"Gu ăn mặc cũng ổn. Đơn giản sạch sẽ, logo cũng rất kín đáo, trông có vẻ có giáo dưỡng."
"Hôm bữa tớ đi học muộn nên đυ.ng phải cậu ấy ở cầu thang, cậu ấy còn nghiêng người nhường tớ đi trước, tuy không nói gì nhưng cậu ấy nhìn tớ, hàng mi khẽ chớp một cái, ai da, lúc đó cảm giác rất tuyệt. Đến khi tớ xông vào lớp mới nhớ ra là đến một câu xin lỗi cũng quên nói với người ta, lỡ mất cơ hội làm quen."
Có người mất hứng, khẽ hừ lạnh một tiếng.
"Các bạn nữ lớp họ đánh giá cậu ấy tốt lắm, lịch sự hòa đồng, có việc không bao giờ trốn tránh, còn chủ động giúp đỡ."
"Trước khai giảng, không phải lớp trưởng nói trong nhóm lớp mình là cũng có một bạn chuyển trường đến sao, còn là con trai nữa. Sao sau đó người không thấy đâu? Dưới lầu lại có thêm một anh chàng đẹp trai."
"Chắc lớp người ta may mắn hơn?"
"..."
Triệu Tinh Hồi nghe không lọt tai nữa, nhét mạnh cuốn truyện tranh vào ngăn bàn rồi lôi cặp sách ra thu dọn đồ đạc muốn đi.
Cô làm ầm ĩ một hồi làm gián đoạn hứng thú trò chuyện của các cô gái bên cạnh, mọi người im lặng liếc nhìn, bản thân Triệu Tinh Hồi vốn là người độc lai độc vãng, tính tình kiêu căng, không bao giờ hùa theo đám đông.
Phương Hâm thò đầu ra: "Ê, Tinh Hồi. Cậu đợi tớ với, tụi mình cùng đi."
Triệu Tinh Hồi bước nhanh, tóc bay tán loạn.
Phương Hâm vội vàng khoác tay cô: "Cậu sao thế? Không nói một lời nào."
"Có đâu."
"Sao lại không, vừa nãy cậu ngồi bên cạnh, mày sắp nhướng lên tận trời rồi kìa, mặt còn khó đăm đăm nữa."
"Ai bảo các cậu rảnh rỗi sinh nông nổi cả ngày bàn tán mấy chuyện này." Triệu Tinh Hồi hừ một tiếng chẳng mặn mà.
Phương Hâm tặc lưỡi: "Chỉ là nói chuyện phiếm thôi mà, cậu làm gì mà mất hứng thế, hôm nay có ai chọc cậu đâu."
Triệu Tinh Hồi không đáp lời.
Phương Hâm nghiêng đầu đánh giá cô: "Dạo này cậu cứ như kiểu rất khó chịu ấy, cãi nhau với ai à?"
"Không." Vẻ mặt Triệu Tinh Hồi đột ngột thu lại: "Tớ ổn."
"Được rồi." Phương Hâm nhún vai: "Dạo này tan học cậu chuồn nhanh như chớp, tớ còn tưởng cậu có chuyện gì cơ. À đúng rồi, lúc trước không phải cậu nói mới mua thảm nhảy sao, qua nhà cậu chơi chút đi? Tiện thể xem Bạo Bạo nữa, lâu lắm không gặp nó, tớ nhớ nó quá."
Bước chân Triệu Tinh Hồi khựng lại, không cần nghĩ ngợi nói: "Không được!"
"Tại sao?"
"Hôm nay tớ đi xưởng vẽ, bác tài gọi điện rồi. Tớ đi trước đây, bai bai."
Phương Hâm trợn mắt: "Ê, cậu chạy nhanh vậy làm gì..."
...
Trung học Thượng Văn là một trong những trường tư thục hàng đầu ở thành phố Lạc Giang, chia thành cấp hai và cấp ba, ưu điểm là chất lượng dạy học và môi trường của trường đều được phụ huynh ưa chuộng, nhược điểm là cách nhà hơi xa nên gia đình đã sắp xếp tài xế đưa đón sáng tối.
Tài xế nhà giàu cũng có quy tắc, thường là do bà chủ trong nhà quản lý hoặc là người quen biết rõ ràng hoặc là họ hàng thân thích, người hiện tại chính là người họ hàng xa của Chử Văn Lan.
Nhìn Triệu Tinh Hồi yên vị ngồi vào ghế sau, tài xế vẫn chưa khởi động xe.
Hết chương 2.