Quyển 1 - Chương 19

Mưa xuân ẩm ướt se lạnh, mang theo mùi hương tươi mát của cỏ cây. Hơi thở, tiếng mưa và tiếng bước chân hòa quyện vào nhau giống như những sợi tơ nhện dài, bạc, hơi dính.

Văn Luyện muốn đội mưa hơn, cậu nghĩ một lát rồi đưa ô ra trước mặt cô: "Tôi đưa ô cho cậu, tôi tự đi bộ."

Triệu Tinh Hồi khoanh tay, trong tư thế cảnh giác: "Tôi không muốn."

Lại bổ sung thêm một câu: "Ô nặng lắm, cậu che cho tôi đi."

Văn Luyện không còn lời nào để nói.

Hai người lúng túng đi về phía trường học, không có sự ăn ý, bước chân và khoảng cách đều rất khó kiểm soát. Văn Luyện càng đi càng trầm mặc, tán ô cũng càng nghiêng về phía Triệu Tinh Hồi, hoàn toàn che phủ không gian bên cạnh cô.

Nửa vai cậu bị ướt sũng.

"Cậu thà đội ô lên đầu tôi luôn đi." Triệu Tinh Hồi không vui: "Che khuất tầm nhìn của tôi rồi, tôi không nhìn thấy đường phía trước."

"Xin lỗi."

"Thế này này." Triệu Tinh Hồi liếc mắt qua, cô đưa tay giữ lấy cán ô rồi đẩy chiếc ô trở lại phía cậu, giữa hai người là một đường phân chia: "Cậu không được nhúc nhích, không được di chuyển ô sang đây."

"... Được."

Hai người im lặng suốt quãng đường đi đến tòa nhà dạy học, chưa kịp đợi Văn Luyện nói gì thì Triệu Tinh Hồi đã biến mất.

Học kỳ này có chút khác biệt.

Học kỳ mới đổi thời khóa biểu mới, tiết cuối cùng sáng thứ tư là tiết thể dục. Khi Triệu Tinh Hồi nghe thấy lời bàn tán của các bạn học rồi nhìn thấy Văn Luyện ở phía bên kia sân thể dục, cô mới biết tiết thể dục của hai lớp bị trùng nhau.

Chuyện này không liên quan gì đến cô nhưng các bạn nữ trong lớp thì rất vui.

Sau mỗi tiết thể dục đo thể lực, các bạn nam của hai lớp sẽ hẹn nhau ra sân bóng rổ chơi một lúc. Văn Luyện cũng có mặt trong số đó, các bạn nữ sinh mỗi lần đều đi xem cổ vũ.

Phương Hâm nhìn chăm chú: "Chà, hôm nay mọi người đều chạy hết rồi, không có ai chơi cầu lông cả."

Chỉ còn hai người cô ấy và Triệu Tinh Hồi cầm vợt cầu lông.

Triệu Tinh Hồi: "Có gì mà đẹp để xem chứ."

Phương Hâm chớp mắt: "Cậu yên tâm, dù cả lớp có bỏ rơi cậu đi nữa thì tớ sẽ luôn kiên định đứng sau cậu."

"Đừng tưởng tớ không nhìn ra cậu cũng muốn đi." Triệu Tinh Hồi lạnh lùng nói.

"Tinh Hồi, cậu cứ thừa nhận đi, cậu bị lá che mắt rồi." Phương Hâm cười: "Văn Luyện thật sự rất được yêu thích, chỉ có cậu là không ưa cậu ấy thôi."

Triệu Tinh Hồi khinh thường: "Câu nói đó của cậu không có logic."

Tại sao chỉ vì "cậu ấy được yêu thích" mà lại cần "cậu ưa cậu ấy" chứ?

Tiết thể dục kết thúc, mọi người vận động quá sức nên đã vội vã đi ăn cơm ở căng tin. Phương Hâm và Triệu Tinh Hồi ngồi cạnh một bạn nữ cùng lớp, ngẩng đầu lên thì thấy Văn Luyện và các bạn học ngồi ở bàn bên cạnh.

Căng tin có bàn ăn hình chữ nhật dài. Khoảng cách giữa Triệu Tinh Hồi và Văn Luyện bây giờ, có lẽ cũng giống như khoảng cách khi hai người họ ngồi ăn ở nhà.

Điểm khác biệt là ở nhà giữa hai người trống rỗng, còn bây giờ giữa hai người là bảy tám người.

Mọi người nói chuyện rôm rả, chủ đề từ chuyện phiếm trong trường đến bài tập kiểm tra, thậm chí cả món ăn hôm nay. Văn Luyện rõ ràng là người nổi bật nhất trong số các bạn nam, từ cuộc đối thoại và tương tác mà xem, rõ ràng cậu cũng là người được các bạn nữ yêu thích nhất.

Thời tiết đầu xuân, cậu vừa chơi bóng xong, mái tóc đen nhánh hơi ướt mồ hôi, cậu chỉ mặc một chiếc áo hoodie màu nhạt, mũi thẳng môi mỏng, làn da sạch sẽ. Khi ngẩng đầu nói chuyện với bạn bè, nụ cười nhẹ nhàng, ngượng ngùng mang theo sự hòa nhã sảng khoái của nắng mai; khi cúi đầu ăn cơm, vẻ mặt với hàng mi dài rủ xuống lại mềm mại ngoan ngoãn.

Triệu Tinh Hồi trước đây chưa bao giờ nhìn thẳng cậu.

Bây giờ cô nhìn một cái.

Má lúm đồng tiền của cậu rất rõ ràng. Nụ cười dịu dàng này, khi đối mặt với Triệu Khôn Tắc và Chử Văn Lan có, khi đối mặt với dì Yến và tài xế cũng có, đối với mỗi bạn học xung quanh đều có, duy chỉ không có đối với Triệu Tinh Hồi.

Triệu Tinh Hồi chợt nhớ ra, Văn Luyện trước mặt cô luôn trầm lặng, ngoan ngoãn, giữ khoảng cách.

Rất ổn.

Triệu Tinh Hồi cảm thấy cậu cười rất giả tạo. Nếu cậu trưng ra bộ mặt cười đó với cô, đừng nói là ưa cậu, có lẽ cô sẽ ghét chết cậu.

Nhưng Phương Hâm lại nghĩ...

Triệu Tinh Hồi ít nhiều cũng đeo một chút, một chút xíu, rất nhiều chút kính màu(*). Rõ ràng Văn Luyện cười lên rất dễ gây thiện cảm.

(*) Câu này theo tui nghĩ thì có nghĩa là Triệu Tinh Hồi đang có cái nhìn chủ quan về Văn Luyện, cổ không nghĩ về những cái tốt của Văn Luyện nên không ưa ảnh =)) nên Phương Hâm muốn Triệu Tinh Hồi có cái nhìn khách quan hơn về Văn Luyện. Nếu ai có quan điểm khác thì cmt nhaa.

Hết chương 19.