Bạo Bạo bị tiếng động dưới lầu đánh thức, nó kêu lên chạy ra khỏi phòng, lại gần ngửi mùi mì trên váy cô, meow meo hai tiếng, dường như rất đồng tình với lời phàn nàn của Triệu Tinh Hồi.
Văn Luyện im lặng cụp mắt xuống, cậu cũng không nói gì, chỉ đáp: "Xin lỗi. Tôi sẽ nấu thêm một bát mì cho cậu."
Đáp lại cậu là tiếng Triệu Tinh Hồi đóng sầm cửa phòng.
Chỉ còn lại Văn Luyện.
Cậu cau mày lại, sau đó cúi xuống dọn dẹp bãi chiến trường trên đất, nhặt cốc mì lên, lau dọn sàn nhà, sau đó vặn tắt một chiếc đèn ngủ, rửa tay rồi về phòng.
Triệu Tinh Hồi tức điên lên, cô thay đồ ngủ, nằm trên giường lăn vài vòng mới bình tĩnh lại, đầu óc cũng tỉnh táo hơn, tinh thần cũng không còn, bụng cũng không đói nữa mà chỉ nằm ngẩn ngơ.
Không tài nào ngủ được nữa.
Một tiếng sau, Triệu Tinh Hồi vén chăn lộn xộn, lạnh lùng "hừ" một tiếng, cô chân trần nhảy xuống giường, trong tầm mắt với lấy một vật trang trí bằng gỗ trông khá chắc chắn.
Cô tìm đúng chỗ, khoanh chân ngồi xuống, giơ vật đó lên gõ vào sàn nhà, hệt như hòa thượng gõ mõ.
"Cộc cộc cộc..."
"Cộc cộc cộc cộc cộc..."
Trong bóng tối Văn Luyện mở mắt, cậu ngẩng đầu nhìn chằm chằm trần nhà ngay phía trên.
Một phút sau, âm thanh dừng lại.
Hai mươi phút sau, âm thanh lại vang lên.
"Cộc cộc cộc cộc cộc cộc cộc..."
"Cộc cộc cộc cộc cộc cộc cộc cộc cộc cộc..."
Không ai được ngủ!
Văn Luyện bất đắc dĩ mở mắt, rồi lại nhắm lại, nhẫn nại cau mày.
Dì Yến kết thúc kỳ nghỉ Tết nên sáng hôm sau về sớm đi làm.
Bữa sáng còn chưa làm xong, dì đã thấy hai đứa trẻ lần lượt xuất hiện ở phòng ăn, trông có vẻ đều hơi thiếu sức sống.
"Tiểu Hồi, có phải tối qua cháu ngủ không ngon không?" Dì Yến ngạc nhiên, "A Luyện cháu cũng vậy à, có phải chỗ nào không khỏe không?"
Triệu Tinh Hồi đơn thuần là đói, xuống lầu chờ cơm ăn.
Văn Luyện thì đúng là không ngủ được, bị Triệu Tinh Hồi làm ồn mấy lần, nửa đêm về sáng vẫn thức trắng.
Lần đầu tiên hai người đồng thanh, giọng nói rệu rã: "Không có ạ."
Nhận ra đối phương đang nói, cả hai lại đều ngưng lời, mỗi người quay mặt đi, ngồi đó như "nước sông không phạm nước giếng."
Dì Yến vẫn đang nướng bánh mì nướng trong bếp. Văn Luyện đi tới giúp, cậu bưng những món đã làm xong lên bàn ăn. Cậu múc cháo hải sản trước, cụp mắt ngoan ngoãn bưng bát cháo, tay khựng lại, dường như cậu đang nghĩ gì đó, rồi lại ngẩng mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Triệu Tinh Hồi đang nhìn sang.
Triệu Tinh Hồi vẫn ngồi bất động, hàng mi khẽ động, ánh mắt cô lảng đi.
Văn Luyện cụp hàng mi xuống, đặt bát cháo trước mặt Triệu Tinh Hồi, dùng giọng nói cực kỳ bình thản nói: "Xin lỗi."
Những ngón tay của chàng trai lướt qua mắt cô, trong đầu Triệu Tinh Hồi thoáng hiện lên hình ảnh cậu gãi cằm Bạo Bạo, ngón tay cậu mảnh mai và thon dài, sạch sẽ, xương khớp rõ ràng.
Hương thơm nóng hổi của cháo hải sản bay tới làm bụng Triệu Tinh Hồi khẽ "ùng ục" một tiếng.
Cô thật sự đói rồi.
Không nói "không cần" nhưng vẫn bướng bỉnh hếch cằm, trừng mắt nhìn cậu một cái rất mạnh.
Những chuyện tiếp theo diễn ra một cách tự nhiên. Văn Luyện phục vụ chu đáo tỉ mỉ, đặt sẵn đũa thìa cho cô, lấy đĩa gắp thịt xông khói, tôm và các món điểm tâm khác.
Triệu Tinh Hồi liếc mắt, lạnh giọng: "Không ăn trứng ốp la."
Đũa công khựng lại, Văn Luyện bỏ qua trứng ốp la, gắp hạt óc chó và các loại trái cây thái hạt lựu, nhẹ nhàng đặt đĩa ăn bên cạnh tay cô.
Nếu không phải cậu nửa đêm hù dọa người thì bây giờ cô cũng sẽ không mắt tròn mắt dẹt ngồi đây thế này.
Triệu Tinh Hồi có lý do để ra oai: "Nước cam."
"Được."
Văn Luyện quay người đi lấy cốc và rót nước cam tươi cho cô.
Bụng như lửa đốt, Triệu Tinh Hồi khác hẳn với dáng vẻ lơ đễnh cầm đũa trước đây, cô nhanh chóng và im lặng ăn uống. Dáng vẻ cô ăn không hề xấu, má bầu bĩnh, da dẻ hồng hào, môi đầy đặn, toát lên vẻ sống động và lanh lợi của một thiếu nữ.
Đến khi đặt đũa xuống, sắc mặt Triệu Tinh Hồi cuối cùng cũng khá hơn, mày giãn ra, nhấc vạt váy, leng keng bay lên lầu.
Hết chương 17.