Ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, xem TV, chơi game, giờ giấc sinh hoạt đảo lộn ngày đêm. Một giấc ngủ dậy, đúng hai giờ đêm.
Cô bé thức dậy, mơ màng xuống lầu tìm đồ ăn.
Trong nhà không thiếu đồ ăn, khắp nơi là hộp quà Tết, tủ lạnh vừa mở ra là yến sào, bào ngư, Phật nhảy tường. Triệu Tinh Hồi nhìn nhiều đến phát ngán, cô nhớ ra mấy hôm trước đi leo núi với anh họ có mua một túi đồ ăn vặt, xuống xe anh họ lại nhét túi đồ ăn vặt cho mình. Lục lọi một hồi thì tìm được một hộp mì ly hương vị mới.
Kỹ năng nấu nướng duy nhất của Triệu Tinh Hồi được phát huy. Cô bé vào bếp ngâm mì, thêm một quả trứng rồi lười biếng bê cốc mì về phòng.
Chỉ là khi đi ngang qua phòng ăn, cô bé ngáp một cái. Nước mắt trào ra, Triệu Tinh Hồi liếc thấy cửa tủ lạnh khẽ lay động, dường như có tiếng động gì đó.
Và rồi có người. Dưới ánh đèn không mấy sáng sủa, sau cánh cửa tủ lạnh thoáng hiện một góc áo kẻ sọc màu nhạt, nửa thân hình thanh mảnh đột ngột xuất hiện, một bàn tay nắm lấy cánh cửa tủ lạnh, "tách" một tiếng nhẹ nhàng đóng lại, đôi chân dài bước tới, quay người đối mặt với cô...
Mấy ngày liên tục không thấy một ai trong nhà, giữa đêm khuya căn phòng ăn đèn đóm lờ mờ, trước khi ngủ Triệu Tinh Hồi đã xem TV mười mấy tiếng đồng hồ. Khoảnh khắc này đầu óc cô chập mạch, đột nhiên nổ tung như tương hồ. Khi gương mặt người đó xuất hiện, cô giật mình, hoảng sợ kêu lên một tiếng ngắn gọn rồi lùi lại một bước lớn, cánh tay mềm nhũn làm cốc mì "bộp" một tiếng rơi xuống đất.
Văn Luyện tay cầm cốc nước xuất hiện.
Cậu ngẩng mắt lên, ngạc nhiên nhìn cô thiếu nữ mặt đầy kinh hãi và cảnh tượng bừa bãi dưới đất.
Không biết là do trước đây quá lơ là hay do một tháng không gặp, hình như Văn Luyện đã cao lên một chút. Ống quần áo ngủ rộng thùng thình, tóc bồng bềnh hơi rối, mày mắt thanh tú, làn da trắng bệch như sương.
Triệu Tinh Hồi chưa từng thấy cậu như vậy, cũng thật sự không nhận ra cậu.
Vừa nãy cô thật sự suýt chết khϊếp, chân cũng mềm nhũn, đầu óc cũng nổ tung, cô hét thất thanh vào cậu: "Văn Luyện!"
Lần đầu tiên cô gọi tên cậu.
"Cậu có bị bệnh không hả!"
Triệu Tinh Hồi ném chiếc dĩa mì ăn liền còn lại trong tay vào cậu: "Cậu không thể phát ra chút tiếng động nào sao?"
Tay cô run rẩy, chiếc dĩa nhựa màu trắng nhẹ nhàng rơi xuống bát mì trên đất, cách Văn Luyện rất xa.
Cô mặc đôi dép bông hình thỏ và chiếc váy ngủ trắng dài đến mắt cá chân, quần áo và dép đều bị nước mì bắn vào. Tóc tai bù xù, mặt mày tái mét, đôi mắt tròn xoe giận dữ nhìn cậu chằm chằm, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Rất xù lông.
"Xin lỗi. Tôi uống nước..." Văn Luyện cũng sững sờ.
Cậu không hề muốn dọa cô, giơ cốc nước trong tay lên, giọng nói có chút khàn khàn của tuổi dậy thì: "Họng hơi khô, tôi ra rót cốc nước đá uống."
Hệ thống sưởi sàn trong nhà bật rất nóng.
Cơ thể run rẩy của Triệu Tinh Hồi vẫn chưa bình phục, vừa tức vừa khó chịu, cô nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xé xác cậu: "Nửa đêm cậu về làm gì?"
"Tôi về từ hôm kia."
Cậu đã ở nhà hai ngày rồi mà Triệu Tinh Hồi không hề biết.
Hay nói đúng hơn là, hoàn toàn không để ý, không chú tâm.
"Ở nhà không biết gây ra tiếng động à! Làm sao tôi biết cậu ở nhà." Triệu Tinh Hồi gào lên: "Chỉ biết nửa đêm nửa hôm hù dọa người."
"Thật sự xin lỗi, tôi không cố ý dọa cậu." Văn Luyện mím môi: "Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ, tôi cũng không để ý nên không biết cậu ở trong bếp."
Người ta suýt chết khϊếp, mì cũng đổ, tức chết đi được. Triệu Tinh Hồi đau đầu không muốn nói chuyện với cậu, cô gắt gỏng: "Vậy thì làm ơn cậu làm ơn có chút cảm giác tồn tại đi, gây ra chút tiếng động đi, đừng có tự nhiên xuất hiện bất ngờ như vậy."
Cô bé nhấc chiếc váy ngủ dính đầy nước mì lên, bình bịch bình bịch đi lên lầu, tức giận đùng đùng: "Thật là, cái nhà này chó mèo gì cũng có thể vào."
Hết chương 16.