Có những người có khả năng tự điều chỉnh cực kỳ mạnh mẽ, những chuyện phiền não đến mấy cũng không trở thành gánh nặng của bản thân.
Đó chính là Triệu Tinh Hồi.
Ngôi nhà quá lớn nên thêm một người ở cũng chẳng cảm thấy gì đặc biệt. Lịch trình thì kín mít, có quá nhiều thứ để phân tán sự chú ý. Thời tiết trở lạnh, một học kỳ vèo cái đã trôi qua.
Kỳ nghỉ đông đến, điều khó chịu duy nhất là Triệu Khôn Tắc đã nhìn thấy bảng điểm cuối kỳ.
Thành tích của Văn Luyện đủ để Triệu Khôn Tắc tin rằng việc tài trợ cho thiếu niên này là một quyết định đúng đắn. Nhưng với bảng điểm còn lại, gân xanh trên trán Triệu Khôn Tắc lại giật giật, dù sao cũng không nói gì, định để thành tích của Triệu Tinh Hồi thối rữa trong bùn.
Văn Luyện thu dọn hành lý, cậu dự định về thành phố bên cạnh đón kỳ nghỉ đông. Dù sao giữa kỳ nghỉ có Tết Nguyên Đán, cậu cũng không phải là không có nhà và người thân, có cả bác cả và cô ruột sống chung dưới một mái nhà, họ hàng xa gần cũng không ít.
Chử Văn Lan vốn muốn cậu ở lại nhà họ Triệu trong kỳ nghỉ đông nhưng Văn Luyện nói muốn về nhà nên bà cũng không ngăn cản, nói sẽ sắp xếp tài xế đưa cậu về thành phố bên cạnh rồi nói sau Tết bà cũng sẽ về quê một chuyến, đến lúc đó hai người có thể cùng nhau trở về.
Mãi mới được nghỉ dài ngày, Triệu Tinh Hồi chơi game điên cuồng rồi ngủ vùi đến tối tăm mặt mũi. Một ngày nọ, cô đột nhiên nhận ra, đã mấy ngày liền chỉ có mình cô ăn cơm.
Không biết Văn Luyện đã đi từ lúc nào.
Cô không hứng thú, cũng không hỏi.
Phương Hâm đến tìm Triệu Tinh Hồi chơi, hai đứa xem TV, chơi game, nghe nhạc, nhảy múa vui vẻ khôn xiết. Sau đó còn đưa Bạo Bạo đi tắm nắng, cầm đồ chơi thú cưng điều khiển từ xa khắp nhà trêu chọc nó.
Đang chơi vui vẻ, Phương Hâm huých tay Triệu Tinh Hồi, cô ấy đột nhiên đổi chủ đề: "Văn Luyện ở nhà cậu đúng là không có cảm giác tồn tại gì cả."
Triệu Tinh Hồi: "Hả?"
"Cậu xem, trong nhà đâu đâu cũng không có đồ dùng của con trai, trách gì trước đây tớ đến mà không phát hiện ra nhà cậu có thêm một người ở." Phương Hâm nháy mắt: "Chỉ là vừa nãy dì giúp việc dọn dẹp, tớ liếc mắt nhìn phòng khách mới biết bên trong có người ở, trên bàn có cốc nước và sách bổ trợ mà."
Triệu Tinh Hồi hừ hừ: "Cậu không đi làm thám tử tư thật đáng tiếc."
Phương Hâm chống cằm: "Cậu ấy bao giờ về vậy? Học kỳ mới mới về à?"
"Cậu quản người ta làm gì." Triệu Tinh Hồi thờ ơ: "Biết đâu lúc nào đột nhiên lại xuất hiện rồi."
Triệu Tinh Hồi chẳng quan tâm gì, chỉ lo chơi vui vẻ. Kỳ nghỉ đông không thiếu gì giải trí, cô bé ở nhà tự mua vui hoặc ra ngoài chơi với bạn bè rồi còn theo Triệu Khôn Tắc đi chúc Tết, ăn uống. Trong tháng Giêng, các bữa tiệc liên miên nên nhìn đôi má trắng hồng béo tròn lên thấy rõ.
Cô bé được cưng chiều từ nhỏ, trong gia đình cùng thế hệ lại đa phần là con trai, mọi người đều sẵn lòng dẫn cô bé đi chơi. Cả dịp Tết Triệu Tinh Hồi hoàn toàn không hề rảnh rỗi.
Nhà họ Triệu có một người anh họ cả, đã ngoài ba mươi mà vẫn chưa lập gia đình. Sở thích của anh ấy là du sơn ngoạn thủy và các môn thể thao mạo hiểm. Mỗi dịp lễ Tết, anh ấy thích nhất là tổ chức các hoạt động giải trí gia đình, xung quanh anh ấy lúc nào cũng có một đám em trai em gái.
Triệu Tinh Hồi theo các anh chị đi ăn uống, hát karaoke, đánh bài, chơi bowling, nướng thịt leo núi, du lịch nông trại.
Chơi được mấy ngày, anh họ nghĩ cô bé sắp phải đi học, không dám cho cô bé quậy nữa nên từ khu du lịch về đã đưa cô bé về nhà.
Trong nhà cũng không có ai.
Trước đó Triệu Tinh Hồi vẫn luôn theo anh họ ăn chơi nên cũng không ở nhà mình. Triệu Khôn Tắc và Chử Văn Lan bận rộn với các mối quan hệ xã giao và tiệc tùng, cũng ít khi ở nhà. Dì Yến nghỉ phép về quê ăn Tết, dù còn có một dì giúp việc ban ngày nhưng làm xong việc cũng tan ca từ lâu rồi.
Triệu Tinh Hồi ở nhà một mình mấy ngày.
Hết chương 15.