Quyển 1 - Chương 13

"Vậy cậu sống có quen không?"

"Cũng tạm ổn."

"Tớ nghe cô chủ nhiệm lớp tớ nói, hình như ban đầu cậu định chuyển đến lớp tớ đó nhưng sau đó sao đột nhiên lại chuyển sang lớp khác, tại sao vậy?"

"Tớ không biết chuyện này, có thể là do gia đình sắp xếp." Văn Luyện chớp mi, giọng nói bình thản: "Có lẽ phù hợp với thầy cô hơn."

"Tiếc quá, nếu cậu đến lớp tớ thì tốt biết mấy."

Chưa nói chuyện được bao lâu thì Văn Luyện đã chuẩn bị xuống xe. Trạm kế tiếp là thư viện thành phố, cậu khách sáo lễ phép: "Tớ đi thư viện trả sách, hai cậu đi đường cẩn thận nhé."

Phương Hâm nhìn bóng dáng cậu xuống xe, cô ấy gãi gãi đầu chưa kịp nói gì, Triệu Tinh Hồi bên cạnh khoanh tay lại, mũi nhăn tít lại vẻ khó chịu, cô má phồng lên, bực tức nói: "Tuyệt đối không có lần sau."

...

Ở nhà đã đến giờ ăn tối.

Dì Yến làm xong bữa tối mà vẫn chưa thấy Văn Luyện về, sợ cậu có chuyện gì trên đường, gọi điện hỏi mới biết cậu vẫn ở thư viện nên giục cậu về sớm ăn cơm.

Chử Văn Lan luôn lo lắng Văn Luyện ở nhà bị uất ức nhưng dì Yến đã quan sát lâu như vậy, thực ra cũng chẳng có chuyện gì.

Bố mẹ không có ở nhà, Triệu Tinh Hồi tự do tự tại, ăn uống ngủ nghỉ theo ý mình không quấy rầy chút nào. Cô và Văn Luyện cũng nước sông không phạm nước giếng nên không có chuyện gì xảy ra cả.

Nhà họ Triệu có thói quen ăn cơm cùng nhau, Văn Luyện bảo dì Yến đừng đợi, cả nhà cứ ăn trước.

Khi cậu về đến nhà, Triệu Tinh Hồi đã ngồi ở bàn ăn, bên chân còn có con mèo đang liếʍ lông. Bạo Bạo nghe thấy tiếng động bèn ngẩng cổ lên "meow" một tiếng với Văn Luyện. Triệu Tinh Hồi lạnh lùng liếc một cái, cô cúi đầu uống hai ngụm canh rồi đặt đũa xuống: "Dì Yến, cháu ăn no rồi."

Cô bế mèo lên, hất mái tóc dài rồi bước chân thình thịch lên lầu.

Một số thứ theo chủ, kể cả sợi tóc cũng vậy, vui hay không vui, lúc nào vui, nhìn thoáng qua là biết.

Còn về việc tại sao không vui, Triệu Tinh Hồi thẳng thừng nghĩ: "Cậu ta khiến mình hôm nay phải chen chúc xe buýt, thái độ còn tệ hại, cả ngày tốt đẹp đều bị cậu ta phá hỏng."

Văn Luyện về phòng đặt cặp sách xuống, rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn.

Triệu Khôn Tắc và Triệu Tinh Hồi không ăn cay được nhiều nhưng là người thành phố bên cạnh, Chử Văn Lan và Văn Luyện đều thích ăn cay, tài xế cũng vậy. Dì Yến dung hòa khẩu vị của cả nhà, món nào cũng làm, đến khi ăn thì chia suất, múc một nửa để riêng cho mình và tài xế còn một nửa mang lên bàn ăn.

Trên bàn ăn có món gà xào ớt, nhìn qua thì thấy chưa động đũa nhiều.

Văn Luyện gắp một đũa đã nếm ra vấn đề: Rất mặn.

Nhìn kỹ, trong món ăn còn có những hạt muối trắng rất mịn chưa tan hết.

Bên cạnh tô canh có một lọ muối. Dì Yến trong bếp nói: "Tiểu Hồi nói canh hôm nay hơi nhạt, A Luyện cháu nếm thử xem, nếu không đủ thì tự thêm muối vào nhé."

"Cũng được ạ."

Văn Luyện không nói gì mà ăn hết món gà xào ớt, cậu dọn bát đũa trên bàn vào bếp, vừa giúp đỡ vừa trò chuyện với dì Yến rồi về phòng nghỉ ngơi.

Trên lầu truyền đến tiếng "đùng đùng", không biết là đang chơi cầu lông hay Bạo Bạo đang đuổi theo que trêu mèo. Dì Yến sống ở phòng giúp việc cạnh bếp nên không nghe thấy tiếng động bên này, nhưng tầng trên của Văn Luyện là căn hộ của Triệu Tinh Hồi, muốn nghe thấy tiếng ồn rất dễ dàng.

Văn Luyện im lặng khép sách lại, ánh mắt đen láy chuyển lên trần nhà, gương mặt thanh tú trở nên lạnh lùng. Nếu có lựa chọn, nếu không phải Chử Văn Lan cố chấp giữ cậu lại thì cậu thà quay về nơi cũ của mình.

Triệu Tinh Hồi liên tục khó chịu mấy ngày liền.

Mấy ngày nay Triệu Khôn Tắc và Chử Văn Lan đi công tác, thậm chí cuối tuần cũng không về. Cô và Văn Luyện không ai nói chuyện với ai, ngay cả liếc mắt cũng không thèm.

Sáng sớm dì Yến ra ngoài mua đồ ăn, thấy Văn Luyện thích ăn gà xào ớt nên hỏi cậu có muốn ăn nữa không để dì làm.

Triệu Tinh Hồi nghe thấy cuộc nói chuyện của họ, cô mím môi vặn vẹo trên ghế, lén lút liếc nhìn bằng khóe mắt.

Gương mặt thiếu niên dịu dàng, cậu rất dễ tính nói không cần, cậu ăn gì cũng được, không cần đặc biệt chăm sóc cậu.

Hết chương 13.